144:31 năm – Vết thương chưa lành
Đăng bởi hoangtran204 on 29/04/2009
Đôi lời: Lại 3 năm nữa trôi qua, không biết còn có bao nhiêu điều mà bài báo này nêu lên giờ vẫn còn đó (thậm chí “phát triển” hơn nữa)?
Nhớ khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới nhận chức, ông đã chỉ thị chuyển sang dân sự hóa Nghĩa trang Biên Hòa, nơi chôn cất các binh lính sĩ quan Quân đội Việt Nam Cộng hòa, được phía quân đội NDVN quản lý suốt từ 1975. Việc làm này đã gây bất ngờ và những ý kiến trái chiều. Có điều cho tới hôm nay, không có tin tức gì hơn quanh chỉ thị này, đặc biệt, nếu thử lên mạng tìm kiếm, hoàn toàn chỉ có những trang web hải ngoại đề cập tới. Phải chăng các báo trong nước khi đó không đưa tin, hay cũng có báo đưa nhưng rồi vì lẽ nào đó mà đã dỡ bỏ?
Cũng tương tự, việc một số tổ chức, cá nhân người Việt ở Mỹ đề nghị nhà nước Việt Nam cho phép họ tìm kiếm, quy tập mồ mả của các cựu viên chức, quân nhân VNCH học tập cải tạo khắp các trại giam trong nước cũng trở thành một công việc âm thầm không tiền khoáng hậu.
Cha ông vẫn dạy “nghĩa tử nghĩa tận”, nên bây nhiêu chắc cũng đủ trả lời một phần cho câu hỏi ban đầu.
31 năm – Vết thương chưa lành
Đó là vết thương của cuộc chiến 30 năm, trong lòng bao người. Hàng triệu người vẫn hoan ca, nhưng cũng hàng triệu người còn âm thầm tự chữa trị, dễ cũng tới nửa đời người, tâm lý thắng-bại, được-mất … còn đeo đẳng.
Với thời gian thì những ai sống trong nước, cái cảm giác dài lê thê không thể ví với người xa xứ. Nhịp sống-làm việc gấp gáp giúp vơi đi phần nào, nhưng không biết có phải do xa cách và cảnh sống phù hoa làm cho họ khó giành được sự cảm thông. Vì, nói cho cùng thì những biến đổi giúp yên lòng hơn phỏng đã được bao nhiêu ?
Tác động của “đổi mới” cùng chuyện về thăm, gửi tiền, quà cho người thân dễ dàng cũng mới được mười mấy năm nay. “Học tập cải tạo”, làn sóng vượt biên, chuyện lo chạy xuất cảnh đoàn tụ, diện HO, con lai không còn ồn ào nữa … Vậy mà còn bao nhiêu chuyện không nhỏ, sao thật khó vượt qua.
“Visa về nước” cho bà con – những người luôn được coi như “một bộ phận của Dân tộc” nghe sao mà lạ, tưởng đã bỏ, lại cũng vẫn còn. Việt Nam đã đi sau Trung Quốc, Ấn Độ, Philippins … về điều này, trong khi đáng ra phải trước họ bởi những vết thương chiến tranh, của các sự kiện 1954, 75′, 79′ … rất cần “thuốc” mạnh để giúp hàn gắn. Để là “một bộ phận của Dân tộc” không có nghĩa cứ phải khư khư một quốc tịch Việt Nam, trong khi cả thế giới đang chuyển dần sang xu hướng toàn cầu hóa. Luật Quốc tịch không công nhận công dân có hai quốc tịch, nhưng nghiễm nhiên ngày ngày có bao người vào quốc tịch Mỹ, Canada .. mà vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Đã qua rồi cái thời “Hội Việt kiều yêu nước” với đông đảo hội viên, hoạt động hăng say chống chiến tranh, giúp đỡ trong nước, tương thân tương ái. Giờ thì có được bao lăm trong trăm, ngàn hội đoàn, nhà thờ, chùa chiền người Việt ở ngoài “nối vòng tay lớn” với trong nước ? Quả là quá hiếm !
Rồi báo chí, văn hóa phẩm qua lại giữa trong-ngoài, cũng mới chỉ như “hương hoa” thôi.
Những hiện tượng như thầy Thích Nhất Hạnh, cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, ca sĩ Elvis Phương, nhạc sĩ Phạm Duy, … về thăm, hồi hương, kể cả gần đây – sự lên tiếng của cựu trung sĩ thông dịch Trung Hiếu (qua chuyện Nhật ký bác sĩ Đặng Thùy Trâm), mà nếu có ai được sống trong lòng cộng đồng người Việt ở Mỹ, Úc thì mới cảm được hết cái ý nghĩa ghê gớm của nó. Họ đã phải đấu tranh, hy sinh, vượt qua ác cảm, mặc cảm, lo sợ … để hướng tới những ước vọng cao cả là quê hương, là tình đồng loại.
Thế mà đã có người bằng giọng bề trên độ lượng, vội bảo rằng “đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại”. Tưởng hay, nhưng ngẫm lại thật buồn.
Sao gọi là “chạy lại” mà không nói được rằng đó như là “lá rụng về cội” ? Sao có thể làm cái vẻ hạ cố rằng “không đánh” mà không nói được là đất nước giang tay đón những người con xa xứ trở về ?
“Không đánh” mà nhiều khi như đuổi, thậm chí “đẩy” bà con sang bên kia chiến tuyến. Nếu cứ mải mê với những chuyện “địch-ta”, “bỏ nước” … thì đến bao giờ non sông mới thực sự liền một giải ?
Hàng tỉ đô la, ngàn vạn lượt người về thăm đâu dễ là minh chứng rằng những vết thương đã khép miệng. Phải chăng vì quá nghèo, ngàn năm chân lấm tay bùn nơi đồng ruộng, rồi dốc xương máu kiệt quệ cho ngày chiến thắng làm ta khó có được thái độ khoan hòa hơn, dễ quen cân đong đo đếm mọi sự chỉ bằng con số, mà quên rằng có những điều không thể nào đo đếm nổi ? Ví như vào những “Ngày kỷ niệm chiến thắng” này, không khí nô nức bằng băng cờ, khẩu hiệu … làm sao không khỏi chạnh lòng bao người từng một thời vì cái lẽ nào đó mà ít nhiều liên hệ với chế độ cũ. Có ai nghĩ rằng cũng nên tìm một lối thể hiện khác cho cái khung cảnh hân hoan đó không ?
Mới đây thôi, người ta đã công phu tập hợp sử liệu để chuẩn bị cho ra đời cuốn “Lịch sử thể dục thể thao cách mạng Việt Nam”. Ô hay ! Sao chuyện lớn vậy mà vẫn còn có người “vô tâm” lạ, dễ thường họ sẽ còn làm tiếp một cuốn “Lịch sử TDTT không cách mạng VN” nữa hay sao (nghĩa là đơn giản chỉ vì chưa có khả năng để thu thập sử liệu ở miền Nam giai đoạn chiến tranh, hay vì điều gì khác để mà từ cái lối “chính trị hóa” mọi thứ trở thành không có “chính trị” đến vậy) ?
Lại nữa, giữa thái độ nhiệt thành của bao người hâm mộ, hiện tượng Phạm Duy đã bị dội một gáo “nước sôi” bằng một bài báo đầy những lờl lẽ nặng nề, xa lạ với tất cả những gì gọi là nghệ thuật. Và còn nhiều nhiều những câu chuyện kiểu như vậy, từ cách nói quen miệng nào là “phản cách mạng”, “ngụy” … cho đến cái “chủ nghĩa lý lịch” còn đeo dai dẳng cùng thói ưa thích tụng ca chế độ quá lời khiến mất đi bao nhiêu người tài để rồi thu nạp vào nhiều kẻ cơ hội.
“Người xây, kẻ phá”, vết thương khó lành, ít thuốc chữa, chỉ mới nhiều thuốc giảm đau thôi, vậy mà còn đi xát muối nữa sao ?
Trở lại cách đây 60 năm khi Chính phủ đầu tiên của Nhà nước VNDCCH non trẻ ra đời, từ vị Chủ tịch Hồ Chí Minh cho tới nhiều bộ trưởng đều là “dân Tây học”, “Tây du”. Giờ đã có một chính quyền vững mạnh, ta lại không thấy yên tâm, để mà quá hiếm những trí thức được đào tạo kỹ lưỡng ở nước ngoài (kể cả dưới chế độ cũ) giữ trọng trách trong chính quyền.
Quả là gian nan trên con đường tìm lại với nhau của Dân tộc. Chợt nhớ về ngót nửa thiên niên kỷ trước, khi Chúa Nguyễn Hoàng làm cuộc Nam tiến, mang theo lời chỉ giáo của Trạng Trình “Hoành sơn nhất đái/Vạn đại dung thân“. Rồi ngâm nga mấy vần thơ Huỳnh Văn Nghệ “Từ độ mang gươm đi mở cõi/Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long“. Thấy cảm khái cho cái nghĩa tình hòa quện Nam-Bắc, Trong-Ngoài.
Đảng, Nhà nước kêu gọi đại đoàn kết Dân tộc, nhưng để được “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” thì khó có thể chỉ chủ yếu bằng lời, mà phải mạnh mẽ hơn, ví thử bằng Luật (hay Pháp lệnh) về Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc.
Nguyễn Hữu Vinh
Tạp chí Nhà Quản lý, của Liên hiệp các Hội KHKTVN – số 35 (tựa đề được BBT tạp chí sửa lại là:Liệu nên có Luật Về hòa giải và hòa hợp Dân tộc?)














Hay Cãi đã nói
“Còn BS thì từ 4 năm trước từng gợi ý nên tìm một lối thể hiện khác cho “Ngày kỷ niệm chiến thắng”.
Bốn năm trước anh Ba đã gợi ý một bài viết như ri mà giờ chừ mấy cha bên báo QĐND còn viết “sắt máu”, như một thứ hàng phế thải năm nào cũng đem ra nhai lại, chán chết. Ở bên Mỹ này, dân chúng không bằng lòng chuyện chi thì tập họp xuống đường, chuyện thường. Các cha SỢ quá cho nên mới gân cổ lên “phản công”. Không biết đoàn kết hoà hợp dân tộc là ngu. Có sống ở nước ngoài mới thấy đau lòng cho dân tộc chia năm xẻ bảy cuả mình. Cũng là “hải ngoại” mà các dân tộc khác, trong đó có cả Trung Quốc, họ bề thế, thành công như thế nào. Với “toàn cầu hoá”, họ chẳng còn là khúc ruột thưà ngàn dặm nưã, mà là cành nhánh, là thực thể sống động với máu huyết luân lưu từ dòng chính. Chúng ta èo uột, suy nhược như một quái trạng vào bị vùi vào vô minh với thù hận vết thương mưng mủ chưa lành. Cần một lãnh đạo tốt, sáng suốt.
Afovn đã nói
Cái này đúng là đau đầu lắm bác BaS ạ. Em cũng làm ít nhiều về “tuyên truyền” cho bà con VK để hiểu rõ và thương mến VN hơn dưng mà mấy pác nhà mình cứ trống đánh xuôi kèn thổi ngược, không sửa được ấy.
Nhiều lúc em nghĩ thôi thì nhà mình nhà quê mới ra phố “hội nhập” nên nó chưa tiến bộ ngay được, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ thôi.
P.S. Bác sửa cái “non sông liền một GIẢI” lại đi nhé.
tin 19-4-2010 « BA SÀM đã nói
[...] Hoan nghênh VNN khởi đăng loạt bài về chủ đề này. Một chiến thắng mà “…khi nhắc lại có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là một vết thương chung của dân tộc cần đươc giữ lành thay vì tiếp tục làm nó thêm rỉ máu”. Còn BA thì từ 4 năm trước từng gợi ý nên tìm một lối thể hiện khác cho “Ngày kỷ niệm chiến thắng”. [...]
Tin 4-4-2010 « BA SÀM đã nói
[...] Đại lễ cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ (DTrí). Ba Sàm đã đề cập tới chuyện nầy từ mấy năm trước. Muốn hòa hợp dân tộc thực sự, cần nghĩ cách thay đổi những hoạt động [...]
huydang41bg đã nói
Thật tiếc cuộc chiến sau năm 1954 nó đã xảy ra. Có nhiều người gọi đó là cuộc chiền hào hùng, Tôi gọi đó là cuộc chiến tranh đau thương của dân tộc Việt Nam mà di chứng của nó còn hàng trăm năm nữa chưa mờ.
kimdung đã nói
VTV1 va^n~ vang vong ba`i ca : ” giai pho’ng mie^`n Nam chu’ng ta the^` quye^’t tie^’n buoc ,giet de^’ quo^’c My, pha’ tan be` lu ba’n nuoc ,o^i xuong tan ma’u roi…thuc duc doa`n ta hien ngang di GIET THU`…
Tin 11-3-2010 « BA SÀM đã nói
[...] – Phật hoàng Trần Nhân Tông và bài học lợi ích dân tộc (TVN). Khi nói tới “Chiến tranh kết thúc, xóa bỏ hận thù” thì phải nghĩ lại về cái “lệ” suốt 35 năm qua, cứ năm nào cũng “tưng bừng kỷ niệm” từ mở đầu chiến dịch cho tới ngày 30/4. Hân hoan của người này là nỗi đau của người khác trong lòng một dân tộc đang rất cần đoàn kết trước họa ngoại xâm cận kề. Mời coi lại BS loạn bàn chuyện nầy: 144:31 năm – Vết thương chưa lành. [...]
anhbasam đã nói
Cám ơn bà con quan tâm động viên.
ngheokhoforever đã nói
Coi bài bên 360 nhiều, nhưng đây là lần đầu nguoigia_online đọc bài của các “anh ba sàm” trên wordpress. Chúc luôn bền sức viết!
duyxuyensociety đã nói
hừm ba sàm được đấy
chia sẻ trang nhà nhá
http://viewave.blogspot.com