414. 2009 – Chiều cuối năm nhìn lại
Đăng bởi anhbasam on 30/12/2009
2009 – Chiều cuối năm nhìn lại 
Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện
Năm 2009 đã khép lại. Chiều cuối năm, lắng lòng suy ngẫm về một năm qua về những được mất, thăng trầm, những may rủi, vui buồn của cá nhân mình, và xung quanh mình. Trong không gian yên tĩnh của một buổi chiều cuối năm, hồi tưởng lại năm qua, mà tưởng như nghe bốn bề ba động. Tự mình điểm lại những chuyện, những việc diễn ra trên đất nước mình một năm qua đã được ghi vào trí nhớ của mình, vội ghi mấy hàng để nhớ về năm hai lẻ chín của thiên niên kỷ này.
1.Thứ nhất phải kể đến việc nêu ý kiến phản biện các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Từ việc chỉ có 135 nhà trí thức tinh hoa ký tên. Bức kiến nghị đã nhanh chóng được lan truyền trên mạng internet, và được sự quan tâm của các tầng lớp nhân dân trong cả nước kiều bào ở nước ngoài.
Chưa có bao giờ một tâm tư nghĩ suy của một nhóm người đã nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ đến như vậy. Những nhà trí thức và nhà văn hóa đã dành nhiều thời gian và tâm huyết để phân tích những hơn thua của dự án và gióng lên những cảnh báo về vấn đề này, trên nhiều phương diện: kinh tế, kỹ thuật công nghệ, an ninh, quốc phòng, văn hóa, xã hội…Lời nào cũng là lời gan ruột được viết ra bằng cả lý trí lẫn tình cảm, mỗi lời đều là những góp ý chân thành, tha thiết, xây dựng. Thật mừng vì đất nước ta có một đội ngũ trí thức nhiệt tâm và luôn sát cánh với những vấn đề lớn của quốc gia như vậy!
Trang thông tin Bauxite Việt Nam chỉ trong một thời gian ngắn đã có tới 17,5 triệu lượt truy cập là minh chứng cho thấy người dân Việt Nam con Lạc cháu Hồng trăn trở, tha thiết với đất nước như thế nào. Mỗi khi trang này trục trặc kỹ thuật là lại một lần xôn xao trong giới trí thức và giới trẻ, cứ như nó là một phong vũ biểu của một mảng đời sống tinh thần Việt Nam.
2.Sự tham gia của trí thức vào các công việc nước nhà còn thể hiện bằng những bài báo về các vấn đề lớn của đất nước. Từ những chuyên gia hàng đầu của đất nước về kinh tế như Nguyễn Trung, Phạm Chi Lan, Nguyễn Quang A đến những chuyên gia về giáo dục như Hoàng Tụy, Nguyễn Xuân Hãn, Nguyễn Lân Dũng rồi các chuyên gia về văn hóa như Nguyên Ngọc, Phan Cẩm Thượng. Từ những vị tướng đầu bạc như Võ Nguyên Giáp, Lê Văn Cương, Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sỹ Nguyên, đến những nhà trí thức trẻ như Vũ Minh Khương, Hoàng Thúc Hào, Giáp Văn Dương…
Nhưng đông đảo nhất vẫn là những nhà văn, nhà báo, nhà thơ, nghệ sỹ. Thông qua các trang blog cá nhân, họ công bố tác phẩm, và bình luận về thời sự, góp ý đến những người có trách nhiệm. Nhiều trang tin nhanh, nhạy và có tiếng nói phản biện sắc sảo, xây dựng.
Bảy bức thư của nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã vẽ lên bức tranh nông thôn Việt Nam với nhiều điều làm chúng ta phải trăn trở suy nghĩ khi sự thật được phơi bày và những dự báo đang trở thành sự thật.
3. Năm 2009, vấn đề Biển Đông đặc biệt được con dân đất Việt quan tâm, bất kể là người trong nước hay đồng bào ta đang ở nước ngoài. Biển Đông diễn biến càng ngày càng phức tạp. Biển Đông – một nửa cơ ngơi của tổ tiên ta để lại cho con cháu, bằng cả máu xương và tâm huyết. Đáng kể nhất phải kể đến những cố gắng của Học viện Ngoại giao (Bộ Ngoại giao Việt Nam) đã tổ chức được một hội thảo quốc gia, một hội thảo quốc tế về vấn đề Biển Đông. Kết quả là, tại hội thảo quốc tế về Biển Đông đã thu hút sự tham gia của đông đảo học giả quốc tế đến từ nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ. Đường lưỡi bò do Trung Quốc đưa ra được chỉ ra chỉ là một sự vẽ vời vô căn cứ cả về pháp lý lẫn lịch sử.
Hội thảo quốc gia Biển Đông đã đưa ra được những khuyến nghị có giá trị, trong đó đặc biệt nhất là đề xuất việc lập hồ sơ pháp lý khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại Biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa đưa ra pháp đình quốc tế; đề xuất 4 hóa đối với vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa là: quốc tế hóa, công khai hóa, xã hội hóa và phi nhạy cảm hóa.
Trung Quốc càng ngày càng tỏ rõ ý chí quyết biến Biển Đông thành ao nhà. Họ không từ một thủ đoạn nào! Hơn 85 tàu cùng hơn 1.062 ngư dân của các làng chài huyện đảo Lý Sơn đã bị Trung Quốc bắt giữ, cướp tài sản, đánh đập khi đang đánh bắt trên vùng biển Hoàng Sa, thuộc chủ quyền của Việt Nam từ năm 2002 đến nay. Ngoài bắt giữ người, thu tàu, cướp tài sản, đánh đập ngư dân, phía Trung Quốc còn bắt ngư dân nộp phạt hơn 2,5 tỷ đồng và đã bắn bị thương 1 người…Đó là con số thống kê chưa đầy đủ của Văn phòng UBND huyện đảo Lý Sơn.
Liên tiếp từ tháng 4 đến nay, dòng họ Đặng ở Lý Sơn hay nhà nghiên cứu Phan Thuận An ở Huế đã hiến tặng cho Nhà nước những tài liệu đặc biệt quý giá góp phần khẳng định chủ quyền của VN ở biển Đông nói chung và Hoàng Sa – Trường Sa nói riêng. Điều đó thể hiện ý thức trách nhiệm của người dân với đất nước, tổ tiên, làm nức lòng đồng bào cả nước và kiều bào ở nước ngoài. Những văn bản quý giá đó thể hiện ý chí của tổ tiên chúng ta về chủ quyền biển đảo. Còn hậu thế thì phải làm gì đây?
4.Về văn hóa nghệ thuật, phải kể đến tình hình đạo văn, đạo nhạc, đạo công trình nghiên cứu ngày càng trở nên phổ biến của những người muốn trục lợi, cầu danh trên những tâm huyết của những nhà nghệ sỹ, trí thức chân chính. Điều đáng buồn hơn là không thấy cơ quan hữu trách nào có được các chế tài đủ mạnh để dẹp được căn bệnh trầm kha này, khiến cho chúng ta không thể yên lòng được, khi học phong và giới trí thức – được coi là tinh hoa của xã hội đang sa sút nghiêm trọng.
Nếu Ban Tuyên giáo trung ương, Bộ Văn hóa Thể thao & Du lịch, Bộ Thông tin truyền thông, Viện Khoa học xã hội Việt Nam và hai Đại học quốc gia Hà Nội và TP Hồ Chí Minh không quyết tâm lập lại trật tự thì đây là một điều đáng xấu hổ cho văn hóa và khoa học nước nhà. Rất mong ông Tô Huy Rứa, 2 ông Bộ trưởng Hoàng Anh Tuấn, Lê Doãn Hợp, ông Đỗ Hoài Nam và 2 ông Giám đốc hai đại học quốc gia ở hai đầu đất nước quan tâm đến vấn đề này.
Giải pháp cho vấn đề này là tác phẩm, công trình đạo văn sẽ bị đưa ra khỏi các thư viện, không phát sóng; nếu là giáo trình thì không được dùng giảng dạy; nếu nhờ nó mà người nào được phong học hàm học vị thì tước bằng, tước học vị; quan chức đạo văn thì cách chức ngay lập tức. Bên cạnh đó, đối với luận án Tiến sĩ, luận văn Thạc sĩ cần được đưa công khai toàn văn lên mạng internet (đây cũng là 1 đề tài khoa học cấp Bộ ở Viện KHXH Việt Nam đề cương đã được bảo vệ qua nhiều hội đồng ngành, nhưng cuối cùng không hiểu vì sao chính Chủ tịch Viện KHXH Việt Nam đã bác bỏ).
5. Năm 2009 cũng đã xảy ra nhiều chuyện liên quan đến các cơ quan báo chí và văn hóa. Đó là trang báo Điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã đăng những tin tức của báo Trung Quốc nhằm khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa của Trung Quốc. Kết quả là TBT. Đào Duy Quát phải nộp phạt 30 triệu đồng. Sau đó, số báo chào mừng ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, báo Phụ nữ Tp. Hồ Chí Minh đã đăng bài Những chú lính trên sân ga của nhà văn Dạ Ngân bằng minh họa hải quân Trung Quốc khiến cho dư luận vô cùng bức xúc.
Liên quan đến vấn đề này, sự phẫn nộ của cộng đồng mạng lên đến đỉnh điểm khi phát hiện trang web của Bộ Công thương đã để cho trang mạng của mình thành nơi người Trung Quốc tuyên truyền chủ quyền của họ đối với Biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa.
Gần đây nhất, nhân kỷ niệm 65 năm Ngày thành lập QĐND Việt Nam xuất hiện pano hình ảnh lính Trung Quốc đi dưới lá cờ Việt Nam. Sau đó, TS. Nguyễn Thành Rum GĐ Sở Văn hóa Thể thao & du lịch Tp. Hồ Chí Minh đã trả lời PV của RFA bằng những lời lẽ ngây thơ và thiếu trách nhiệm, khiến cho cộng đồng mạng rất phẫn nộ.
Bên cạnh đó, việc để quá nhiều phim Trung Quốc chiếm sóng trên khắp các đài truyền hình từ trung ương đến địa phương cũng làm những người yêu nước chạnh lòng. Cuốn Ma Chiến hữu – một tác phẩm hạng xoàng của Mạc Ngôn được lưu hành với đề từ và cách P.R thiếu hiểu biết và non kém về cả văn học lẫn chính trị của nhà xuất bản Văn học cũng khiến dư luận xôn xao. Và rồi hôm qua, lại một sai sót kinh hoàng vừa được phát hiện trong một cuốn Từ Điển cũng do nhà xuất bản Văn học ấn hành năm 2008. Thật không thể hiểu làm sao nữa!
Điều đáng buồn là những vụ việc tày trời nêu trên đều được phát hiện bởi các blogger và cộng đồng mạng. Họ không ăn lương của ai, việc làm của họ là nhằm thể hiện lòng yêu nước.
Cũng năm 2009, chưa có bao giờ các báo điện tử lại phải gỡ bài nhiều như thế! Có những bài vừa đưa lên vài giờ đã phải gỡ xuống. Có báo một ngày phải gỡ bỏ 2 bài.
6.Năm 2009 với các dự án, công trình Kỷ niệm Đại lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội luôn nằm trong sự quan tâm của cán bộ và nhân dân thủ đô, nhân dân cả nước. Tuy nhiên, cho đến nay, nhiều việc còn dở dang và không thể hoàn thành đúng tiến độ.
Dự án làm phim Lý Công Uẩn đành gác lại vì nhiều lý do, nay chuyển sang làm phim Trần Thủ Độ. Việc chọn làm phim Trần Thủ Độ như một lễ vật kỷ niệm 1000 năm Thăng Long thật sự là một tối kiến của các nhà làm phim, và chủ đầu tư dự án. Vì ai cũng biết lễ kỷ niệm 1000 năm có điểm nhấn là vương triều Lý. Trớ trêu thay, theo chính sử thì chính Trần Thủ Độ đã chủ trương tận diệt nhà Lý bằng một việc làm không thể nói là có đạo đức. Hà Nội đem phim Trần Thủ Độ làm lễ vật mừng Thăng Long ngàn tuổi chẳng khác Huế đem diễn hoạt cảnh cành đào báo tiệp Ngọc Hân mừng Quang Trung hoàng đế ngay trước Ngọ Môn Huế tại Festival vừa rồi.
Cũng trong năm 2009, hàng loạt báo chí đã phản ánh các khía cạnh khác nhau về con đường gốm sứ – một con đường từng được giới nghệ sĩ và nhân dân nức lòng, được sự ủng hộ nhanh chóng của chính quyền các cấp và nhân dân thành phố, đã đi lạc đường.
Thủ đô nhếch nhác bụi bặm, ngập lụt sau mỗi trận mưa, giao thông ách tắc, nhà siêu mỏng mọc lên ở nhiều nơi, chặt phá cây xanh (kể cả cây gỗ sưa), bao nhiêu lệnh cấm thành ra đánh trống bỏ dùi khiến người nào tự tin cũng không dám tin đô thị Hà Nội năm 2010 sẽ khuôn mặt mới khả ái. Hà Nội vẫn tự hào là đất thanh lịch, nhưng sự kiện phố hoa của giới trẻ đã khiến cho cả nước phải nghĩ lại. Ngày mai, 31.12 là lễ hội hoa Hà Nội, sẽ ra sao đây? Thực sự, vẻ đẹp thanh lịch của người Hà Nội gốc đang cần được tìm lại, vun đắp.
Cuộc sáp nhập Hà Tây vào Hà Nội một cách vội vàng (từ đề xuất đến tiến hành chưa đầy 5 tháng) đã khiến cho khuôn mặt văn hóa của Hà Nội xô lệch. Nhiều người đã từng lo lắng mấy năm nữa, cả Hà Nội rộng lớn sẽ lanh tanh bành mà việc sửa chữa nó sẽ phải mất nhiều chục năm sau nữa. Ngay như việc chọn trung tâm hành chính của thủ đô ở đâu, thì hiện nay cũng đang “rối như canh hẹ”(trong 3 tháng mà chủ tịch thành phố đưa ra 3 địa điểm khác nhau). Ngay như việc Thủ tướng đã quyết định chọn Mỹ Đình làm trung tâm hành chính, thì cũng cần xem xét cân nhắc thêm, vì theo tính toán của KTS Trần Thanh Vân, Mỹ Đình chính là một cái rốn nước (muốn xây dựng ở đây, cần phải có một hệ thống hồ 1000 héc-ta thì mới không lo “Hồ Tây tràn ra Mỹ Đình”, trong khi những hồ xunh quanh đã bị lấp đi đi đến 70%), hơn nữa Mỹ Đình không “gối núi trông sông” theo quan niệm phong thủy.
7. Phát biểu của các quan chức được đưa vào mục “Phát ngôn ấn tượng” được điểm mỗi thứ Sáu hàng tuần của báo điện tử VietnamNet.
Những người có phát ngôn ấn tượng được điểm mặt kể tên thuộc đủ mọi ngành, ở rất nhiều chức vụ cao thấp khác nhau, trở thành nỗi lo lắng và sự đàm tiếu của dư luận. Không hiểu các trường đào tạo về hành chính cho cán bộ có dạy kỹ năng và cách xuất hiện, phát biểu trước công chúng?
Phát ngôn của quan chức nhiều khi bộc lộ nhiều vấn đề mà người dân chưa biết; lại cũng nhiều khi bộc lộ trình độ cũng như sự vô cảm của quan chức đối với các vấn đề xã hội. Có những phát ngôn ấn tượng được dư luận đem ra đàm tiếu, buồn cười đến không ngờ được! Vậy mà không thấy những người phát ngôn đó nói lại, chứng tỏ báo chí đã tường thuật đúng!
8.Báo động về sự xuống cấp của đạo đức con người. Qua báo chí, chưa bao giờ người ta được xem các vụ tường thuật nhiều vụ giết người như năm 2009. Từ các vụ giết tình nhân (vụ giết người trên chiếc xe Luxes sang trọng) đến vụ con giết cha rồi chặt khúc vứt xuống sông hồ. Từ việc người vợ dùng chiếc kim khâu lốp dài gần 10cm đem từ Đông Anh lên Thái Nguyên để đâm vào giữa đỉnh đầu đứa con riêng của chồng vừa được 40 ngày tuổi đến các vụ giết người đốt xác rùng rợn.
Các vụ giết người càng ngày càng man rợ. Tuổi của các hung phạm ngày càng trẻ. Điều này cho thấy cần phải xem lại về cách chúng ta giáo dục con người trong nhà trường, gia đình và trong xã hội.
Chúng ta cần phải xem lại rằng con em chúng ta đã được giáo dục về đạo đức, về lòng yêu thiên nhiên và loài vật, yêu gia đình và bè bạn như thế nào trong các trường học. Môn giáo dục công dân đã được dạy như thế nào? Hay nó chỉ là những bài học thuộc lòng như vẹt?
9.Năm 2009, ghi nhận nhiều sự kiện về Di sản văn hóa Việt Nam. Có 3 di sản của Việt Nam được UNESCO ghi nhận là Di sản thế giới: Quan họ – Ca trù – Mộc bản triều Nguyễn. Trong đó, ca trù được ghi vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp.
Nhưng năm qua lại cũng rộ lên chuyện đua nhau làm hồ sơ di sản UNESCO. Các tỉnh đua nhau họa ra một cái hồ sơ để đưa đi xin danh hiệu. Nào hang nào động, nào hát nào ca. Hồ sơ đề cử Hoàng thành Thăng Long của Hà Nội đã được thế chỗ bởi Hội Gióng.
Năm qua, việc tu bổ trùng tu tôn tạo các di tích lịch sử văn hóa cũng được báo chí đưa tin rầm rộ. Bức tử đền Và (Sơn Tây), khai tử Suối Giải Oan (Yên Tử), tu sửa đền Bà Tấm, chùa Trấn Quốc, đình Kim Liên…là những vụ được dư luận quan tâm nhiều.
Chúng ta có yêu văn hóa của ông cha thật không? Hay là chỉ yêu các dự án đó? Lập các dự án về văn hóa có bao nhiêu phần trăm vì văn hóa thật sự, hay là vì sự chấm mút? Ngay như Huế, đồn rằng biết giữ lắm, vậy mà hình như chỗ Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế của ông Phùng Phu, ông Phan Thanh Hải cũng chỉ chăm chú thu tiền thôi! Đoàn làm phim truyện đến quay bối cảnh là lăng Đồng Khánh, em cứ xin bác 20 triệu một ngày, quay bao lâu thì quay, cứ thế trả tiền. Đoàn cán bộ Viện Hán Nôm có công văn đề nghị in rập văn bia để lưu trữ và nghiên cứu, mà họ khăng khăng không cho rập để bảo vệ văn bia, mặc dù đã nhờ đến Phó Chủ tịch tỉnh, kêu đến Cục trưởng Cục Di sản văn hóa Nguyễn Thế Hùng, rồi ông Chủ tịch UB quốc gia UNESCO Việt Nam Phạm Sanh Châu. Thế mới biết ông Phu ông Hải chả khác gì ông vua con! Ấy vậy mà bia đá Thơ ngự chế của vua Thiệu Trị thì sắp lộn cổ xuống Ngã Ba Tuần, còn phế tích Võ Miếu (Võ Thánh) thì chỉ còn năm tấm bia đá trơ gan cùng tuế nguyệt “đã không kẻ đoái người hoài”, “lại không cho cắm một vài nén nhang”! Văn Miếu Huế cũng vậy, những cọc bê tông giơ sợi sắt nghều ngào như cào vào trời chiều Hương Giang ứa lệ. Nghệ nhân nghệ sỹ Huế lão thành đang thoi thóp xếp hàng đi xuống ga Hoàng Tuyền, mà cũng chẳng ai đoái tưởng. Huế có yêu Huế thật lòng chăng?
Liên quan đến di sản văn hóa, có lẽ cũng phải kể đến hai “kiệt tác” văn hóa mới ở hai đầu đất nước là Chùa Bái Đính và Đại Nam quốc tự. Mỗi nơi mỗi vẻ, không giống nhau và không giống ai, nhưng vì thế mà được từ quan chí dân nô nức kéo về chiêm ngưỡng. Liên quan đến di sản, chúng ta còn quá coi thường di sản văn hóa, khi cứ đem sân khấu hóa hoặc làm lệch lạc các lễ hội truyền thống (Liên hoan Cồng chiêng, Lễ hội đền Lảnh Giang, lễ hội Tịch điền cùng hàng trăm lễ hội tốn kém khác).
10. Năm 2009 cũng là năm có nhiều chuyện về các mạng xã hội. Cuối cùng sau nhiều lần “chết hụt”, Yahoo! 360 chính thức vĩnh biệt cộng đồng blogger vào ngày 13/7. “Cái chết” này đã được dự báo trước từ lâu nhưng nó vẫn thực sự gây sốc cho cộng đồng mạng. Các cuộc chuyển nhà, nhận họ hàng, bè bạn và người thân trong thế giới mạng diễn ra sôi động.
Khi Facebook được nhiều người chọn vì tính tương tác của nó trong cộng đồng thì cũng là lúc nó bị trục trặc một cách bí hiểm vào đầu quý IV năm 2009. Một tâm lý bất an đã và vẫn đang thường trực trong cộng đồng sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam.
*
Xuân Canh Dần đang sắp sửa! Bao nhiêu việc đang bày trước mắt. Ngổn ngang trăm mối bên lòng!
Ta là một “bạch diện thư sinh” suốt ngày quẩn quanh với thư tịch cổ, tự thẹn với mình không làm được điều gì cho đời, văn chương chữ nghĩa viết ra cũng chỉ để vui bạn vui bầu chứ tuyệt nhiên không có dòng nào có hơi hướm gì đáng gọi là kinh bang tế thế. Thôi thì, việc mình mình biết, lòng và chí chỉ biết tâm niệm câu này:
Thương nước, khơi sâu nguồn sử nước
Yêu đời mở rộng mạch văn đời.
Khơi đỉnh hương trầm. Nối thêm ngọn sáp. Ngào ngạt ngọn khói hương dâng. Nao nao mối sầu thiên cổ!
Sáng nay, mưa phùn đã dắt nhau xuống phố. Ngày mai Hà Nội mở lễ hội hoa. Khắp non sông trời đất giao mùa! Xuân bất tận đang về trên đất Việt!
————–
Ý kiến phản hồi về bài viết trên do một độc giả gửi tới sáng 31-12-2009:
Trước hết xin nói ngay, tôi là Phan Thanh Hải, là người ở cố đô Huế mà trong lời tự sự của mình ông Diện có “hân hạnh” nhắc tới.
Tôi thấy buồn vì ông Diện đưa nhiều suy nghĩ cá nhân của mình để phán xét một số chuyện mà ông không am hiểu (hoặc cố tình không hiểu).
Ông lên án chuyện đạo văn của nhiều người nhưng khi nói chuyện với một số anh em nhân sĩ ở Huế, có người lại phàn nàn với tôi là ông Diện đã sử dụng ý kiến của họ theo kiểu “cầm nhầm” là của mình(!!!).
Ông nói về chuyện Trung tâm của tôi không cho Viện Nghiên cứu Hán Nôm được rập bia trong các khu di sản của Huế và chúng tôi là những “ông vua con” mà lại quên mất là nếu đến Quý Viện của ông, muốn photocopy dù là một tờ tư liệu cũng phải trình báo thưa gửi qua bao nhiêu vòng, còn phí photo thì bất kể là ai cũng phải nộp 2.000đồng/trang (dù có trang chỉ có một vài chữ). Đó là chưa kể có nhiều tài liệu có muốn cũng không thể đụng tới!
Thực ra chúng tôi không chỉ không cho Quý Viện của ong sao chụp văn bia mà tất cả các đơn vị, cá nhân đều không được phép, vì đó là Quy chế bảo vệ di sản!
Tôi đã giải thích với lãnh đạo Viện Hán Nôm rất rõ ràng về chuyện này và còn gợi ý cho họ biết để liên hệ với một số đơn vị đã có bản rập (làm trước kia) nhằm sao chụp lại. Trước đây, khi chưa có quy chế bảo vệ nghiêm ngặt, Trung tâm tôi đã tạo điều kiện cho một số đơn vị sao chụp văn bia phục vụ công tác nghiên cứu. Viện Hán Nôm cũng đã được hưởng sự ưu tiên này. Không hiểu sao muốn sao chụp lại?
Cách đây ít năm, trong một chuyến tàu từ Hà Nội vô Huế tôi ngồi cùng với một anh Việt kiều nguyên là Thư ký Viện Viễn Đông Bác cổ tại Paris. Anh ấy đã hết sức phẩn nộ khi kể với tôi câu chuyện về cán bộ Viện Hán Nôm qua Viện của anh ta hết lần này đến lần khác xin photocopy tài liệu, mà đoàn sau lại xin photo các danh mục tài liệu y như đoàn trước. Khi anh qua Hà Nội mới biết, các tài liệu được sao chụp đó lại không hề có trong Thư viện của Viện Hán Nôm! Té ra các vị đều “sao” làm của riêng(!!!)
Tôi không phải vì chuyện này mà không cho phép viện Hán Nôm của ông Diện rập bia trong khu di sản (mà vì quy chế chung như đã nói), nhưng chúng tôi vẫn cấp giấy đi lại miễn phí trong các khu di tích cho đoàn của ông và gợi ý rằng, các ông có thể sao chép, chụp ảnh thoải mái mà! Hy vọng ông Diện không quên chuyện này chứ?
Còn chuyện ông nhắc đến Văn Miếu, Võ Miếu của Huế thì lại là chuyện khác. Chúng tôi hiện đang phải gồng mình quản lý, chăm sóc cho hàng chục cụm di tích với hàng trăm công trình. Nhiều di tích (như cụm Văn Miếu-Võ Miếu) đã được lập dự án tu bổ tổng thể nhưng còn phải chờ sự phê duyệt. Hiện chúng tôi đã cố gắng sắp giữ để công trình không xuống cấp nhanh hơn (Bia Võ Miếu đã được quy tập về một nơi, có người bảo vệ, dọn vệ sinh).
Chuyện thu lệ phí đối với các đoàn làm phim thì cũng là chuyện bình thường. Ông không biết là chúng tôi đã tạo bao nhiêu điều kiện thuận lợi cho các đoàn làm phim này. Còn lệ phí thì chỉ bằng một phần mười cái mức mà ông nói. Mà ông có biết là số tiền ấy lại được sử dụng cho việc bảo vệ di tích không?
Có lẽ trao đổi với ông vài chuyện như vậy để ông rõ thêm về Huế.
Nếu có thiện chí thật tình thì tôi chỉ mong ông góp phần để Viện Hán Nôm hợp tác, hỗ trợ Huế trong việc nghiên cứu và bảo tồn các di sản văn hóa.
Phan Thanh Hải
(Ghi chú: Chúng tôi chỉ không cho phép rập văn bia (dùng giấy dó, mực in để rập), còn vẫn cho phép chụp ảnh, ghi chép hay sao chụp bằng các phương pháp khác mà không gây tổn hại đến hiện vật)
—————
Chiều 31-12-2009, BS nhận được trả lời của ông Nguyễn Xuân Diện về ý kiến của ông Phan Thanh Hải.
NGUYỄN XUÂN DIỆN xin trả lời hồi âm của Ông Phan Thanh Hải: 
Xin cám ơn Anh Ba Sàm đã đăng tải phản hồi của Ông Phan Thanh Hải, TS Sử học, Phó Giám đốc Trung tâm bảo tồn di tích Cố Đô Huế. Về lời phản hồi này, tôi xin trao đổi lại như sau:
1. Tôi đề nghị ông Phan Thanh Hải nêu rõ tài liệu nào cho biết Nguyễn Xuân Diện đã sử dụng ý kiến của anh em nhân sĩ cố đô Huế theo kiểu “cầm nhầm”.
2. Viện chúng tôi là kho lưu trữ lớn nhất cả nước về di sản Hán Nôm. Ai cũng có thể đến đọc tài liệu tại chỗ. Còn việc ai muốn photocoppy, thì tất nhiên phải có đơn trình bày để lãnh đạo Viện ký duyệt. Chi phí 2000 đ/ trang photocoppy là do Bộ Tài chính quy định và tiền thu được chúng tôi đều nộp ngân sách. Xin ông Phan Thanh Hải nêu rõ tài liệu nào ông không thể đụng tới và ông xin photocoppy tài liệu đó để làm gì, chúng tôi xin trả lời ông rõ.
3. Về những tài liệu mà cán bộ Viện Nghiên cứu Hán Nôm sưu tầm tại Pháp, xin ông Phan Thanh Hải và quý vị xem bài của Ông Trịnh Khắc Mạnh, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hán Nôm trên tạp chí Hán Nôm số 4 (89)- 2008, trang 71 – 78. 
4. Xin gửi ông các bức ảnh chụp bia Ngự chế của Vua Thiệu Trị (ảnh chụp khi chúng tôi đã đặt tờ giấy bản lên để làm bản dập) và bia Võ Miếu để ông và bạn đọc được rõ. Ảnh chụp vào tháng 8 năm 2009.
Chiều cuối năm, xin có mấy nhời thưa lại với Ông Phan Thanh Hải như vậy. Xin cảm ơn Ông đã hồi âm.
Nguyễn Xuân Diện
—————–
Trao đổi tiếp của ông Phan Thanh Hải (sáng 01-01-2010):
Thứ nhất, rất xin lỗi vì vào dịp Năm Mới mà phải nói những điều không muốn nói. Mong ông Diện và độc giả lượng thứ!
Về những vấn đề mà ông Diện nêu ra, tôi xin có vài lời đáp lại như sau:
1. Chuyện ông “cầm nhầm” ý tưởng của người khác thì nhiều người nói đấy. Chắc ông phải hỏi thêm anh em ở Huế. Xin ông xem lại kỹ vì tôi nói ra không tiện lắm! Bản thân tôi thì thấy chuyện ông nói chuyện bộ phim Trần Thủ Độ (nguyên văn là “Việc chọn làm phim Trần Thủ Độ như một lễ vật kỷ niệm 1000 năm Thăng Long thật sự là một tối kiến của các nhà làm phim, và chủ đầu tư dự án. Vì ai cũng biết lễ kỷ niệm 1000 năm có điểm nhấn là vương triều Lý. Trớ trêu thay, theo chính sử thì chính Trần Thủ Độ đã chủ trương tận diệt nhà Lý bằng một việc làm không thể nói là có đạo đức”) có đúng là ý tưởng của ông không? Tôi đã nghe TS Trần Đức Anh Sơn (cũng là một người Huế, email anhsontd@yahoo.com ) đã nói chuyện này cách đây hơn một tháng (tại hôm gặp mặt Giải thưởng Sử học Phạm Thận Duật trưa ngày 29/11/09 với khá nhiều người tham gia)!
2. Viện Nghiên cứu Hán Nôm đúng là nơi lưu trữ nguồn tư liệu Hán Nôm lớn nhất VN nhưng khi các nhà nghiên cứu đến đây làm việc muốn xem, sao chụp tài liệu không phải thuận lợi lắm đâu! Chẳng hạn, muốn photocopy văn bia thì…không được! Tôi đã từng đại diện cho Trung tâm hơn một lần đến “Quý Viện” xin photocopy lại 32 tấm bia Tiến sỹ (vốn của Văn Miếu Huế do Trường Viễn Đông Bác Cổ đã rập từ những năm 20 của thế kỷ 20) để đối chiếu nghiên cứu với mong muốn phục hồi những chữ Hán đã bị mờ trên bia (hiện nay) khi có điều kiện nhưng nguyện vọng của chúng tôi không được đáp ứng! Vì sao vậy? Nếu ông biết thì xin trả lời. Photocopy văn bia không được thì tại sao các ông lại đòi đi rập văn bia ở tất cả mọi nơi trong nước về lưu trữ?
Xin tiết lộ với ông một điều nữa nhé: Trực tiếp xin photocopy thì không được nhưng sau đó lại có người gợi ý với chúng tôi là muốn có thì họ “sẽ giúp”. Và sau khi trả 500 ngàn đồng để được “giúp” chúng tôi đã có 2 bản văn bia! Chí đáng tiếc đó là văn bia của Văn Miếu Hà Nội chứ không phải của Huế!
3. Việc ông nói giá photocopy 2.000VNĐ/trang là do Bộ Tài chính quy định và tiền phí này các ông đều nộp vào ngân sách nhà nước. Vậy sao ông không nghĩ rằng lệ phí quay phim (cũng chỉ từ 2-2,5 triệu đồng/ngày chứ không phải 20 triệu đồng/ngày như ông nói) tại các khu di sản cũng do Nhà nước quy định và tất cả phí thu được đều nộp vào Kho Bạc Nhà nước? Mà chúng tôi có quy định rõ ràng, không phải thu phí với tất cả đoàn làm phim mà chỉ thu phí này đối với những đoàn làm phim truyện, phim quảng cáo… Còn tại “Qúy Viện” thì hình như ai đến photo tài liệu đều phải nộp 2.000đ/trang đúng không ông Diện? Tôi đã nghe không ít anh em nghiên cứu than phiền về mức phí photo quá đắt của Viện ông rồi đấy. Làm sao mà một nhà nghiên cứu bình thường dám photo một cuốn sách mấy nghìn trang với mức phí ấy?
3. Bức ảnh chụp bia Võ Miếu Huế nói lên điều gì? Ông đã biết tường tận về lịch sử ngôi miếu này chưa? Cách đây vài năm, khi nó chưa được giao cho Trung tâm chúng tôi quản lý thì mỗi bia còn nằm một nơi, không gian hoang phế, cổ dại um tùm… Sau khi tiếp nhận, chúng tôi đã quy tập tạm các bia về một chỗ (như ảnh ông cung cấp), rào quanh khuôn viên để bảo vệ và lập dự án trùng tu tổng thể (cùng với Văn Miếu, Khải Thánh Từ phía trên). Tuy nhiên, việc phê duyệt một dự án trùng tu di tích luôn phải tuân thủ những quy trình do Nhà nước quy định.
4. Chuyện ông đặt giấy rập tấm bia “Trạch nguyên tao lộc” ở Ngả ba Bằng Lãng (hiện đang nằm trong vườn nhà dân) là vi phạm quy định rồi đấy! Khi các ông lén lút rập tấm bia này bảo vệ tại lăng Minh Mạng đã không làm tròn nhiệm vụ (cũng vì tấm bia này nằm khá xa khu vực lăng). Ông có biết tấm bia này đã từng bị sụp đổ xuống sông, chúng tôi đã trục vớt và đưa dựng lại trên bệ tại vị trí nguyên thủy. Tuy nhiên đây là chỗ thấp, gần sông, thường xuyên bị ngập lụt và bị phù sa phủ lấp. Khi ông đến đó vào tháng 8/09 là thời điểm bia bị phù sa bồi lấp cả phần chân. Chúng tôi đang tính toán để dựng nhà che cho bia (tuy nhiên phải cân nhắc vì làm sao nhà che phải phù hợp). Toàn bộ khu vực dân cư trong vùng bảo vệ di tích lăng vua Minh Mạng hiện đang chuẩn bị được di dời, dải đất này sẽ được trồng rừng bảo vệ. Đó sẽ là cơ hội tốt nhất để chúng tôi bảo vệ các di tích liên quan, trong đó có tấm bia này.
Có mấy lời xin thưa lại để ông Diện rõ. Mong ông sang năm mới khi phát ngôn cần thận trọng hơn.
Phan Thanh Hải
———-
Và đây là trả lời của tác giả bài báo, ngay sáng nay 1-1-2010:
Trao đổi lại với Ông Phan Thanh Hải
Trước hết, xin cám ơn ông đã hồi âm và nhắc nhở “sang năm mới khi phát ngôn cần thận trọng hơn”. Xin thưa lại vài điều sau:
1. Về chuyện “Cầm nhầm”! Úi giời! Tôi cứ tưởng ông bảo tôi “cầm nhầm” thế nào! Hóa ra ông Phan Thanh Hải là một Tiến sĩ Sử học mà phát biểu thật hồ đồ! Ông nghĩ rằng, tôi không có được cái “ý tưởng” đó ư?
Tôi xin thưa với ông rằng đã hàng năm nay tôi chưa gặp TS Trần Đức Anh Sơn, và tôi cũng chưa bao giờ được nghe ai nói về việc Trần Đức Anh Sơn phát biểu về phim Trần Thủ Độ. Tôi cũng chỉ biết việc Trần Đức Anh Sơn ra Hà Nội dự lễ trao giải thưởng Phạm Thận Duật khi đọc bài trả lời PV Thể thao & Văn hóa sau đó. Xin ông cứ liên hệ với ông Trần Đức Anh Sơn sẽ rõ.
Ông Phan Thanh Hải nên nhớ rằng, không phải chỉ có ông Trần Đức Anh Sơn mới nghĩ được như vậy khi Hà Nội làm phim Trần Thủ Độ để kỷ niệm đại lễ Thăng Long.
Nếu anh em nào ở Huế có nói tôi “cầm nhầm” của họ, xin ông cứ nêu tiếp nữa, để tôi và độc giả được thêm những trận cười trong những ngày đầu năm mới!
2. Trong những năm qua, Viện Nghiên cứu Hán Nôm đang thực hiện chương trình số hóa các tài liệu lưu trữ tại Viện. Ông cũng biết rằng, bản rập văn bia là những tài liệu có kích cỡ lớn, không thể có máy nào có thể photocoppy được vì vậy không thể đáp ứng yêu cầu này. Thay vào đó, hiện nay bản ảnh của hàng vạn bản rập đã được in ra phục vụ việc nghiên cứu của các học giả trên khắp thế giới. Ai cần đọc bản rập thì đều đọc tại Thư viện.
Còn chuyện một ông đại diện cho Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố Đô Huế đến Viện Hán Nôm mà lại nghe lời gợi ý của một cá nhân (cá nhân nhé) nào đó giúp bằng 500 ngàn bạc, thì cả ông và cả ông bà nào đó cũng cần suy nghĩ lại về tư cách của mình, cả trên tư cách cá nhân lẫn trên “phương diện quốc gia”.
3. Tất cả mọi người, kể cả Viện trưởng Viện Hán Nôm, các độc giả trong và ngoài nước khi photocoppy tài liệu chữ Hán Nôm ở Viện Hán Nôm đều phải trả mức chi phí 2.000 đ/ trang. Nếu ai có thắc mắc, xin hỏi Bộ Tài Chính.
Hơn nữa, ông là người đi nhiều nơi trên thế giới (tôi biết vậy vì mỗi lần ông đi nước ngoài là ông viết hàng loạt bài báo kể chuyện người này đưa, người kia rước, rồi chuyện ăn uống chơi bời ở nước ngoài, đăng cùng lúc trên vài tờ báo, tạp chí) ông đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc ông thấy người ta cho ông tiếp cận tài liệu và trả chi phí sao chụp thế nào, chắc cũng ông cũng đã biết.
4. Chúng tôi đi công cán, đều có công lệnh đóng dấu son trong tay. Khi đến, đều đến chào và trình bày với chính quyền và nhà chức trách địa phương. Đáng tiếc, mặc dù công văn đã gửi từ trước, mà 3 tuần tôi và gần 20 cán bộ của Viện chúng tôi ở Huế mà không thể gặp mặt được ông, ông Phùng Phu, hay bất cứ một ông bà nào có trách nhiệm trong cái Trung tâm của ông, dù chỉ vài mươi phút!
Tôi ở Hà Nội, làm sao biết được Ngã Ba Tuần có cái bia sắp lộn cổ xuống sông? Cán bộ UBND xã sở tại dẫn chúng tôi đến để làm bản rập cái văn bia đó. Khi biết đó chính là một văn bia quý giá khắc bài thơ Ngự chế của Vua Thiệu Trị, tôi hỏi họ cái bia này thuộc ai quản lý, họ nói không biết. Họ có nói với tôi, đã nhiều năm nay, có nhiều đoàn cán bộ về đây, xem xem đọc đọc rồi bỏ đi cả. May có gia đình này trông nom.
Thưa ông, đây là trả lời cuối cùng của tôi đối với Ông tại đây. Yêu Huế, xót Huế, tôi có dự kiến viết khoảng 15 bài về các vấn đề của Huế (đã viết được 4 bài) và đăng tải trên Blog cá nhân. Khi ấy, mới nói hết và đầy đủ về thực trạng di sản văn hóa Huế theo cảm nhận và thực chứng của mình!
Xin chúc ông và gia đình một năm mới An lành – Hạnh phúc và Thăng tiến trong công tác!
Trân trọng kính chào
Nguyễn Xuân Diện
———-
Phản hồi lần cuối của ông Phan Thanh Hải (tối 1-1-2010):
NÓI LẠI CHO RÕ
Đọc những lời ông Diện tôi hơi ngạc nhiên. Thực tình tôi không hề muốn nói qua nói về mãi về chuyện này, nhất là trong dịp đầu năm. Tuy nhiên, có những điều cần phải nói lại cho rõ.
1. Chuyện “cầm nhầm” ý tưởng của người khác, ông khoan cười vội! Hãy xem lại mình cẩn thận đã ông Diện ạ. Có nhiều người nói và có căn cứ hẳn hoi đấy. Mà chuyện này hình như ở chỗ ông cũng không phải là hiểm phải không? Tôi thấy chính ông còn tố cáo Viện trưởng của mình tội “cầm nhầm” của người khác ngay trên Blog của ông cơ mà?!
2. Về chuyện lệ phí photocopy ở Viện Nghiên cứu Hán Nôm đắt rẻ như thế nào thì không phải tôi mà rất nhiều anh em trong giới nghiên cứu than phiền. Điều này chắc ai cũng biết. Ông Diện bảo tôi từng đi nhiều nơi, biết các nơi khác người ta cũng thu phí còn đắt hơn thế, nhưng thưa ông làm sao có thể so sánh mức sống của người dân Nhật Bản với người Việt Nam. Một nhà nghiên cứu người Nhật nếu có công việc ổn định, lương tháng 50-60 Vạn Yên, nếu photocopy một trang tư liệu quý cũng chỉ phải trả 100 yên (mà kỳ thực không phải là photocopy mà được chụp và in lại với chất lượng rất cao cơ). Nhưng tôi biết, đây không phải là chuyện của ông. Tôi chỉ muốn nói về sự khó khăn khi chúng tôi muốn có tư liệu từ Viện của ông mà thôi.
Tôi nói chuyện phải trả 500 ngàn để có 2 bản văn bia là chuyện cách đây đã hơn 10 năm ông Diện ạ, chứ không phải là chuyện mấy năm trở lại đây mà ông bảo là do Viện ông bận sao chụp số hóa các văn bia. Tôi và ông Phạm Đức Thành Dũng vì chỉ muốn có văn bia để đối chiếu làm sách mà phải cắn răng móc tiền túi ra để trả. Ông không được đánh đồng chuyện này với chuyện kia.
Còn chuyện đoàn làm phim Thái sư Trần Thủ Độ đã làm việc ở Huế như thể nào thì xin ông hỏi lại Đạo diễn Tất Bình, người phụ trách đoàn. Chúng tôi đã hỗ trợ tích cực cho đoàn như thế nào và mức thu phía ra sao, ông hỏi thì sẽ rõ. Đừng nên chỉ “nghe nói” mà vội hàm hồ nói chúng tôi chỉ biết thu “ngày 20 triệu đồng”. Đoàn làm phim sử dụng hiện trường tại ít ra là 3 khu di tích: lăng vua Đồng Khánh, lăng vua Minh Mạng và lăng vua Tự Đức. Thời gian tổng cộng là 90 ngày. Tổng mức thu là 197 triệu đồng, có Hợp đồng và hóa đơn đỏ hẳn hoi. Đó là chưa kể phần chúng tôi miễn giảm và hỗ trợ cho đoàn nữa.
3. Ông nói Giám đốc Trung tâm của tôi và tôi không tiếp đoàn của ông dù có giấy giới thiệu? Thưa với ông là những ngày đó chúng tôi người thì đi công tác, người thì bận đi họp. Nhưng tôi đã cẩn thận ký giấy miễn 100% vế vào các khu di sản cho đoàn của ông và dặn anh em bảo vệ tạo điều kiện cho đoàn ghi chép, chụp ảnh (chỉ trừ rập văn bia). Tôi thấy các ông đã không có một lời cảm ơn lại còn nói vậy thì thật tình chẳng biết nói sao nữa! Còn thái độ kiểu “những ông vua con” mà ông quy cho chúng tôi thì e phải xem lại vì chúng tôi chỉ làm đúng nguyên tắc và đúng phận sự thôi ông Diện ơi. Ông còn nhớ là sau khi các ông nhờ Cục Di sản có công văn (mà chỉ là công văn giới thiệu đề nghị hợp tác), ông đã gọi điện cho tôi và nói rằng, không cần biết đến quy chế hay thứ gì khác, các ông đã được cấp trên cho phép!.. Vậy thái độ ấy là gì ạ?
Chúng tôi chỉ cố gắng bảo vệ những gì cần bảo vệ cho Huế và cho đất nước mà thôi theo nghĩa vụ và trách nhiệm của mình. Nếu không vậy thì làm sao Huế có thể còn được như hôm nay. Dĩ nhiên, chúng tôi biết mình sức mọn tài hèn, còn rất nhiều những việc phải làm và phải làm tốt hơn. Bởi vậy chúng tôi rất cần sự đồng cảm, hỗ trợ và chia xẻ. Rất mong ông hiểu cho điều đó.
4. Đúng là tôi đã viết và đăng tải một số bài du ký sau các chuyến công tác xa nhưng đó là những lời tâm sự để bạn đọc hiểu thêm về nước người, văn hóa xứ người. Đó là những câu chuyện văn hóa, chẳng lẽ ông Diện đọc mà không hiểu ư?
Thật đáng buồn vì đầu năm mới đã phải nói những chuyện như thế này!
Tôi cũng xin thưa, đây là những lời cuối cùng mà tôi muốn tranh luận với ông Nguyễn Xuân Diện.
Xin chúc ông cùng gia quyến năm mới an lành!
Phan Thanh Hải














anhbasam đã nói
Nhất trí!
Vô Danh đã nói
đề nghị anh ba khoá còm. Lý do: comment càng lúc càng nhảm nhí!
Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện đã nói
Lâm Khang tôi đây cùng bầy đàn em thơ dại không hiểu sự đời, thấy xấu hổ với lòng, xấu hổ với lương tâm, xấu hổ với bạn bè gần xa, xấu hổ với đồng nghiệp, với cố nhân.
Nay đứng ra xin lỗi bàn dân thiên hạ, xin lỗi đồng nghiệp trí thức. Tự nhận thấy nghiệp chướng quá nặng nên đứng ra xám hối, tự hứa với lòng TỪ NAY KHÔNG:
- Đạo văn
- Ném bị thóc chọc bị gạo
- Ăn cháo đá bát
- Lừa thầy phản bạn
- Tung lựu đạn
- Tạo scandal trên thân xác người khác hòng đổi lấy danh tiếng
- Miệng nam mô bụng một bồ dao găm
- Ăn cây táo rào cây xung
- Vọc rồi xúc phạm cố nhân
Từ nay Lâm Khang tôi cùng đàn em xin thề ăn chay trường, tu thân tích đức mong xám hối để nghiệp chướng không ảnh hưởng đến con cháu. Một đời nguyện cống hiến cho di sản vă văn hóa truyền thống ca trù.
Mong thiên hạ đại xá, đại lượng.
Lâm Mỗ đây xin vô vàn cảm tạ.
Mong những lời này cũng đến được với Đào nương. Cố nhân xưa.
Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện chấp bút.
Người yêu Huế 1 đã nói
Lại xuất hiện một bác “đạo danh” em, thân còm như em ma nó còn đạo, xá chi việc viết lách.
thế thì việc quái gì sợ nghiệp chướng nữa.
Anh đây quân tử nhất ngôn cửu định, nói ra việc quái gì phải xin lỗi.
Sau bài viết này có thằng đạo…gì lên tiếp xin lỗi nhớ gọi cho anh mua bản quyền nhé.
Em nổi tiếng rồi các bác ơi. Bớ làng nước ơi có người đạo em.
May em là người yêu huế, chứ mà em là người ở huế chắc em phải đăng ký bản quyền.
Nhắn chú em đạo danh: Mới lên blog đọc chưa hết đâu em, thức lâu mới biết đêm dài, sống lâu mới biết lòng người nó nông và thơm như cái ao.
Đời người không sợ quân tử, không sợ tiểu nhân, chỉ sợ thằng ngụy quân tử. Mà cái thằng tỏ ra quân tử nó ngụy quân tử càng đáng sợ.
Bác Pháp sư ơi, bài này xin với bác là em không có đả động đến TSD, sợ nó bẩn cái đũng quần như một lời độc giả viết.
Được cái cái thằng đạo em nó muốn vớt vát danh dự của bác TSD quá, thì nó lại càng cho thiên hạ thấy sao trong cái giới tri thức HN nhiều cái thối quá
Nhưng có thằng đạo em, em tức quá không chịu được, bác đừng úm em nhé.
Chứ nói thật với bác, đại gia Hà Thành như em dư tiền thuê Đại Pháp Sư bên Tây Tạng sang đạt úm cho thằng nào đạo em, giải nghiệp chướng cho bàn dân thiên hạ.
Nhưng thôi em úm với bác
Um ma ni bat me hong….Um ma ni bat me hong….Um na ni bat me hong…
Chú nào đạo tên anh có sự bị nghiệp chướng không?
Chào em Người yêu Huế 2 nhé.
NGƯỜI YÊU HUẾ đã nói
Thưa các bác. Em phải cảm ơn bác Thiên Sầu đã nói rõ cho em hiểu về chuyện đạo văn và tố đạo văn ở Viện Hán Nôm. Hóa ra, đếch phải bác Lâm Khang viết bài tố bác Viện trưởng mà là bác Ngô Đức Thọ tố bác Mạnh trên báo Tiền phong.
Bác Lâm Khang, chắc có đọc bài này, thấy bác Thọ nói đúng quá, nên đưa về Blog thôi.
Bác Lâm Khang đếch phải là cái chân ghê gớm ở Viện Hán Nôm. Bác ấy chỉ là Phó Giám đốc cái thư viện ở đấy, tức là chức Phó trưởng phòng.
Bác Lâm Khang bình luận về chuyện đạo văn của Bác Mạnh Viện trưởng, cũng còn là nhẹ, so với Bác Bùi Trọng Hiền tố cáo bác Nguyễn Trí Bền Viện trưởng của bác Hiền.
Em có lục soát mấy cái Blog của bác ấy, thấy bác ấy đúng là bậc quân tử đời nay. Vì thế, dù ai có múa giáo, vung gươm trước mặt bác ấy thì cũng chẳng làm gì được bác ấy. Huống chi đời nay, quân tử thì ít tiểu nhân quá nhiều.
Em viết mấy lời về bác Lâm Khang quá nặng nề, giờ em thấy ân hận vì mình đã nói ra những lời ấy.
Nay có pháp sư đã yểm bùa, bắt quyết, xuống tay ấn, em xin bác Pháp Sư xá lỗi, cho em xám hối.
Cũng xin bác Lâm Khang nghiên cứu ca trù ngày càng sâu hơn nữa để chúng em được học hỏi thêm.
Fan của Đào đã nói
Đào ơi, anh mua du thuyền 2 triệu đô giống Diễm My đưa em đi, phàm nỗi sông Hồng nước cạn thuyền anh không đặng đành chống thuyền giữa dòng, show hàng cho thiên hạ thèm. Các TSVHN nhìn mà… nhỏ rãi.
Không chỉ có chồng và kép, còn fan của em đây nữa. Luôn bên em khi em cần.
Em không liên quan đến vụ các bác tranh luận nên vụ nghiệp chướng cứ vô tư, chẳng qua ái mộ Đào quá thôi.
Đào cầm phách mà rằng đã nói
Ngồi tựa mạn thuyền, gõ phách ca rằng:
Vấn thế gian tình là cái chi chi…………….??????????????????????????//
Nhạt như nước ốc, bạc như vôi.
Chẳng ai tốt với mình bằng chồng và kép.
Thôi thì lên thuyền…. mà tiếu ngạo giang hồ.
Kết thúc câu chuyện./.
Chồng Đào chốt lại câu chuyện đã nói
Tôi úm cùng bác nhé.
Um ma ni bat me hong….Um ma ni bat me hong….Um na ni bat me hong…
Các độc giả cúng úm với tôi nào.
Um ma ni bat me hong….Um ma ni bat me hong….Um na ni bat me hong…
hồng Đào chốt lại câu chuyện đã nói
Tôi ít học không biết bia biển đạo văn là cái quái gì.
Nhưng Đào nhà tôi bị nó vọc rồi lại xúc phạm, thân nam nhi xấu hổ không bảo vệ được đào nhà mình sợ đếch gì bị nghiệp chướng.
Xin bác Pháp sư thứ lỗi.
Tôi cũng đồng ý với bác Mõ, bác Vô danh, bác Pháp sư, các quan viên ba bốn họ (tôi thấy ở đây nhiều hơn hai họ đấy) chấm dứt tại đây, chẳng qua khinh không thèm dây với bọn người mang tiếng học cao, miệng nam mô một bồ dao găm, một chiêu nữa đấy độc giả ạ. Phụ lục bổ xung các độc chiêu trên.
Các bác độc giả cũng nên dừng, việc này nó làm bẩn cái đũng quần các bác.
Nhưng tôi cảnh cáo Ông Tiến Sỹ Diện- cái tên này tôi thấy độc giả đặt cho ông hợp đấy , cùng bọn khuyển mã tự xưng là bao thanh thiên em của bao CS, ngư miêu, triển đai hiệp, thầy bói… liệu cái thần hồn, đừng có dây vào đào nhà tôi, đừng có tỏ ra đạo đức mà xúc phạm, lòng vả cũng như lòng sung. Cho dù đây có là trang báo vỉa hè cũng liệu hồn.
Chẳng cần đợi đến lúc cái ông TS gì gì ở Huế sập bẫy đâu mà tôi sẽ cho các ông sập bẫy đấy. Cứ diễu võ dương oai đi, ông đây cho phát đạn hết cả võ. Tôi học vấn thấp nhưng hành động mạnh hơn các ông nhiều và quan trọng là lời nói luôn đi đôi với hàng động. Chả dọa đâu, cứ thử lại một lần, rồi ra đường sẽ có tai nạn đấy.
Rảnh thì Tiến Sỹ Diện cũng bầy tôi nên đi quyên góp xây lăng thật đẹp tưởng nhớ NN Hồ Thị đi, xây nhà truyền thống tưởng niệm trưng bầy các di vật của bà. Nên học tập kinh nghiệm trong huế, họ xây lăng mộ rất đẹp , trọng vọng và thành tâm. Bỏ tâm sức mà nghĩ cách tư vấn cho các ban ngành sao cho đời sống của đào kép được nâng cao, xã hội trọng vọng, ca trù truyền bá rộng rãi cho thế hệ sau.
Đừng ngồi một chỗ nói xuông cái miệng, tự cho mình am hiểu ca trù, biết tuốt, rồi lên mặt chửi thiên hạ, xúc phạm người khác.
Xin hết.
Không quay đầu nhìn lại bản mặt TSD.
Làm xe ôm đưa đào đi hát, mời quan viên ba bốn họ đến ủng hộ nhà em.
Vui xuân mới nhưng không quên nhiệm vụ.
Cảm ơn các bác.
Mạnh mồn vậy, nhưng tôi cũng sợ nghiệp chướng lắm. Tiến Sỹ Diện có sợ không?
bác Pháp sư, bác cho em nói vớt một câu rồi hãy úm.
Tôi úm cùng bác nhé.
Um ma ni bat me hong….Um ma ni bat me hong….Um na ni bat me hong…
Các độc giả cúng úm với tôi nào.
Um ma ni bat me hong….Um ma ni bat me hong….Um na ni bat me hong…
Chồng Đào đã nói
Đào nương nàng hới, cung nào vậy? công tử Cung Hàn (hán) N. trốn vợ đi với Đào ah.
Pháp Sư đã nói
Thể theo ý nguyện của anh Ba Sàm, của Vô Danh và Mõ, ta đã lập đàn tràng trên mạng này, vẽ bùa và xuống tay ấn, nguyền rằng: Cuộc này đến đây là chấm dứt. Ai còm sau cái còm này sẽ gặp ngay chuyện báo ứng sau khi comment 2 tiếng đồng hồ. Báo ứng sẽ linh nghiệm. Nếu không phải tai nạn giao thông thì cũng là chuyện mất của, ốm đau, mâu thuẫn gia đình.
Kẻ nào comment sau cái comment này mà lại giễu cái comment này của Pháp sư, thì báo ứng lại càng nhanh chóng và nặng. Nhanh thì sau 1 tiếng, chậm thì đến chiều 30 Tết Canh Dần. Các ngài chớ có tự gieo nghiệp chướng cho mình và gia đình mình!
Um ma ni bat me hong….Um ma ni bat me hong….Um na ni bat me hong…
Mõ rải chiếu cho quan viên hai họ đã nói
Thôi các bác ơi, thân mõ em đây xin các bác dừng bút hỗn chiến, các nhân vật chính đã dừng lâu rồi mà các bác cứ lăn tăn. Tốt hay đẹp sau này rồi sẽ biết. Dẹp luôn cái cái chuyện này đi. Hưởng nét ca trù đầu xuân đi, dẹp luôn vụ ngắm mỹ nữ không dàn bầu nhà các bác đổ đến nơi kìa. Sau này có dịp vào Huế, ta lại thưởng thức Ca Huế trên sông. Các bác nhảy?
Lời nhắn: Đây là thông tấn xã vỉa hè, theo thiển ý ngu muội của mõ, chửi nhau thì chửi, tranh luận thì tranh , việc đưa lăng mộ vào đây là phạm húy, các bác nên cẩn thận. Việc này mõ đây từng chứng kiến các nhân vật phạm thượng bị các thánh vật, kể cả giỏi võ như Triển Đại Hiệp thánh cũng không tha đâu. Vấn đề tâm linh không nên đưa ra đàm luận. Mong các trí thức hiểu ý mõ.
Đạo đã nói
Em vừa có mấy lời xúc phạm Bao Đại Nhân, nhà em ít đức, em ra đường sợ quả báo. Nay xin rút lại lời trên. Mong Bao Đại nhân đại xá!
Đạo đã nói
Bao Đại Nhân trên mạng này có phải em của bác Bao Cao Su ko? (Lậy thánh mớ bái, xin Bao chửng thứ thiệt bên tàu tha tội cho, lại có một bác “đạo tên” em của bác “đạo văn” ra mặt).Sao dạo này nhiều thứ đạo thế ko biết.
Đào Nương đã nói
Bẩm Bao Đại nhân,
Dân nữ là Phạm thị xin khấu kiến Bao Đại nhân.
Dân nữ vốn có nghề chơi đàn Tỳ bà ở Cồn Hà Mô, đã lấy gã buôn chè, sau vì gia đình tan nát, vợ chồng ly tán, quay ra học nghề ca kỹ. Trước mở thanh lâu ở phường Hàng Chiêng, sau bị đuổi đi phải di chuyển khắp nơi. Nay đã dọn về thành Đại La. Nghề của dân nữ là chiêu dụ đám gái nhà lành tuổi chừng đôi tám, huấn luyện vài hôm rồi cho đi quyến rũ khách quan viên. Bọn quan viên này toàn lũ công công ở trong cung trốn ra hành lạc…
Vừa rồi con có mấy lời xúc phạm đến Lâm Khang Đại nhân. Nay thảo dân đã biết tội! Cúi xin Bao Đại nhân đèn giời soi xét!
thay boi đã nói
Trời đất ạ, lạy thánh mớ bái, chứ mấy quan ở sứ Huế có nhiều lăng mộ có khác, giỏi nuôi bọn âm binh quá, phất tay một cái lũ lượt ra hàng đoàn…Nghĩ mà thương anh Basam, đã tung bùa ra mà chả ăn thua, e chừng trang của anh biến thành nơi biểu dương lực lượng, diễu võ dương oai mất thôi.
Triển Đại hiệp đã nói
Khởi bẩm Bao Đại nhân, Triển mỗ đã điều tra ra bọn đào kép ấy.
Bao Đại nhân đã nói
Triển Đại hiệp nói chí phải! Bản phủ rất phục Lâm Khang tiên sinh. Ông ấy không có thượng phương bảo kiếm, cũng chẳng có kính chiếu yêu mà bọn yêu ma phải hiện hình!
Triển Chiêu có thể báo cáo rõ cho bản phủ biết bọn đào kép quan viên ấy danh tính thế nào, hành nghề ở đâu và hành tẩu trong giang hồ như thế nào, để bản phủ sẽ liệu bề xử lý!
Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán chuẩn bị kiệu để bản phủ sang tham vấn Lâm Khang tiên sinh.
Ngự Miêu đã nói
Ha ha! Lâm Khang Tiên sinh dày dặn gió sương, quả là tay cao thủ trong giới võ lâm truyền kỳ! Tiếc cho huynh ấy lần này chỉ làm cho có 1 ông Nghè mũ cao áo dài và một kỹ nữ ba xu chốn chúa lộn chồng sập bẫy!
Nhắn với Lâm Khang tiên sinh, phất giải áo lên đỉnh núi xem lũ hồ ly chồn cáo đang gào thét rợp trời!
anhbasam đã nói
Chà … một bài có được thiệt là nhiều bình luận. Cám ơn bà con. BS chỉ hơi ái ngại chút là tuồng như có bầu không khí trao đổi không được vui vẻ lắm, e cái nóng giận bị đặt lên trên mục tiêu văn hóa, khoa học.
TĐ đã nói
Đúng là đào kép mạt hạng làm nền tảng cho TS Diện có cơ hội làm…Vĩ Nhân. Thương thay văn hóa phi vật thể ca trù. Toàn đạo đức giả. TS Diện lần này tha hồ hoành tráng nhé. Có bàn đạp lên … danh vọng rồi đấy.
NTL-HA đã nói
Mẹ kiếp, xấu người xấu cả …C
ML đã nói
Các bác ơi, các bác cứ tranh luận thế này ” ngư ông-Tiễn Sỹ Diện đắc lợi đấy”.
Cựu sinh viên Kiến trúc đã nói
Tình cờ vào đọc bài 10SKCN của LK, gặp lại cố nhân và tình địch khi xưa.
Bác H khỏe ko? M thế nào rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá. Bác H còn nhớ vụ năm xưa cách đây gần 14 năm, một nhóm sinh viên Kiến Trúc vì cay cú bởi một thời ái mộ phu nhân của bác , bị bác H – một cư dân tỉnh lẻ nẫng mất em sau chuyến thực tập ở Huế, mấy bác sinh viên – con nhà “hoành tá tràng” ở Hà Nội “nóng mặt” quá, thế là rủ bác H đi uống rượu ở nhà QĐ nhân ngày tốt nghiệp. Hồi đó vui quá bác H nhỉ, khi đó bọn tôi phải cho 5-6 loại mỹ tửu trộn vào với nhau chuốc cho bác H quắc cần câu (toàn loại xịn và mạnh đấy, nhờ thủ được của ông già). Tôi và TA phải kẹp ba vì tránh công an chạy bán mạng trên đường Hà Đông đưa bác về nhà M, tí tông vào ô tô chỗ Ngã Tư Sở, bị công an giữ lại, may nhờ cái uy của ông già TA mới được thả, bác nhớ không? Bác thì nhớ cái mẹ gì, khi đó xỉn quá rồi. Hồi đó ông hơi bị nặng đấy H ah, bê ông mà tôi và TA toát mồ hôi, về nhà M lại phải còn tránh mặt ba của M nữa, tội quá ông ơi. Về mặt trận tình trường chúng tôi thua, nhưng về mặt rượu chè bác gục ngã trước rồi đấy. Thời sinh viên vui thật, bốc đồng , thích thể hiện, toàn anh hùng… thóc.
Vào SG liên lạc nhé M, H. Gọi QĐ là ra tôi ngay. Bây giờ “đại gia” rồi không cần phải lấy trộm rượu của ông già nữa, phải chuốc cho bác 20 loại trở lên, vì thù cũ nên vụ này tôi đứng về Khang tiên sinh, hahaha. Quân tử 10 năm trả thù chưa muộn bác H nhỉ. Con gái tôi cũng tên M đấy, thông gia nhé. Bác H cho gửu lời đến M: Vẫn thích Serenat của Sube chứ M? H quá được M ah. Tôi tâm phục khẩu phục đấy. Đàn bà chết vì lời “đường mật”. Khi đó mấy em sinh viên nhìn bác H hướng dẫn và diễn thuyết cứ như nhìn thấy người hùng ấy. (Giờ vẫn cay cú!!!!!!!!). Bây h gặp tôi ngoài đường chắc H,M ko nhận ra tôi đâu. Về lượng tôi phải gấp 3 lần khi xưa, hehehe. Về chất vẫn “ngon lành” nhưng BB nghề rồi, singer Dad, nhưng chân dài như xa lộ … hàng bầy hahaha. Thấy tiếc thời gian sinh viên khi đó sống vô tư M nhỉ … bây giờ các em cứ nhìn vào bóp, nhìn xế của mình rồi mới nhìn bản mặt mình, chứ đâu như M bỏ cả Hà nội hoa lệ với bầy công tử, bỏ cả vụ đi du học ở Ý mà vô cái xứ buồn thúi ruột chỉ có đặc sản “dạ và mưa” (xin lỗi bác H).
Tôi viết được nhiều thế này cũng là kỳ tích rồi bác H à. M mà đọc bài viết này, với bản tính của M thế nào M cũng bảo tôi… sao ông không lên Mục Chim Bồ câu, hay chị Thanh Tâm mà tâm sự M hé? Hehehehehehe. Mặc mẹ mấy zụ bia biển di tích gì đó, sống hạnh phúc nhé H, M. Àh, đường K. Ngưu nằm trong QH giải tỏa, nhà M bây giờ sao nhỉ?
Xin lỗi bà con độc giả. Vì chuyện của tôi chẳng liên quan đến vụ bia biển hay đạo văn của các bác. Dzui vì giữa bề bộn của mánh mung, của vàng , đô la, địa ốc, nịnh thằng trên nạt thằng dưới… nay tình cờ cuối năm nhớ lại chuyện cũ, gặp lại bạn xưa thôi.
Cám ơn Ba sàm, nhờ thông tấn xã vỉa hè lấy được thông tin của người xưa. Cái thông tấn này hay à nha.
Người nhà quê đã nói
Thầy nào trò nấy, chủ nào tớ ấy. Đòi bầy đặt. Vó vẩn. Vấn đề là sau cánh gà ở Viện HN cơ người Trường yên ah, để cho thầy tớ nhà nó xử nhau. Đâm mũi giáo, thọc mũi dao rất là là chuyện bình thường ở mấy viện nghiên cứu.
Cố nhân đã nói
Độc chiêu:”bới lông tìm vết, xui nguyên giục bị”"đâm bị thóc chọc bị gạo”"lừa thầy phản bạn”"đạo văn”"theo đóm ăn tàn”"chuyên gia scandal”"chuyên gia sử dụng chiêu đả thảo kinh xà”"ăn cháo đá bát”.”rao giảng đạo đức nhân văn tuyệt cú mèo”
Giang sơn một gánh giữa đồng, thuyền quyên ..ứ hự, Tiến, hư…. hà….Sỹ-Diện nhớ chăng?
HH đã nói
Nước nổi lo chi bèo chả nổi, xin mạn phép hỏi, ngoài ca trù TS Diện còn độc chiêu nào khác không?
BT đã nói
TS Diện, TS Mạnh làm danh tiếng viện HN cứ như diều gặp gió. Sao bác Diện không có bài “10 viện nghiên cứu đình đám nhất năm”.
MT đã nói
Tiến-Sỹ-Diện sao hồi này nổi như cồn vậy ta?.
Người xứ thanh đã nói
Giang hồ dậy sóng, há chẳng hay lắm ru. Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết. Thế mới biết có việc mới ra mặt chuột. Cả thiên hạ say, một mình bác Vô danh tỉnh. Cả thiên hạ đục mình bác Vô danh trong. Hehehee. Nào quần hùng, hãy cùng nhau ngắm mỹ nhân. Ngắm rất trong sáng và “nhân văn”, chứ nếu đúng như lời kép nói ngắm kiểu LK tiên sinh cứ “bóc vỏ”, chúng nó táng mình có ngày.
Người xứ thanh đã nói
Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Xem ra đào, kép và quan viên nói cũng có lý dấy (họ đâu có bằng TS mà nói hay như bác Diện), sao các bác không thử giống như bác Diện làm cuộc khảo sát điền dã phi vật thể “ca trù” nhỉ, Lưu ý: không bôi bẩn “di tích”. Chứ bên thì “nâng niu” bên thì “vọc” cho được việc. Mấy chú trong Huế ra ngoài này mà học kinh ngiệm bảo vệ di sản.
Đời nay đạo đức giả sao mà nhiều thế.
Thiên hạ đã nói
Thầy nào trò nấy, chủ nào tớ đấy, đòi bầy đặt lên mạng dậy thiên hạ. Chó chê mèo lắm lông. Đọc mấy bài viết về tình thầy trò thắm thiết lắm, sao không mang mấy bài đó ra mà ứng dụng xử thế với thiên hạ.
Vô Danh đã nói
Hai đấu thủ đã đình thủ, ngưng gõ phím từ lâu nhưng vẫn vẫn có kẻ bới lông tìm vết, xui nguyên giục bị, đáng khinh thay!
Vô Danh đã nói
Xem ra quần hào vẫn thích đao qua kiếm lại, gió tanh mưa máu hơn là ngắm mỹ nhân.
Người Xứ Đoài đã nói
Đọc ba cái còm của bọn xưng là đào, kép và quan viên, mới thấy chúng thật là lũ mạt hạng. Tôi đọc các bài của bác Diện thấy đào kép ngày xưa họ lịch sự nhã nhặn, chứ đâu như lũ đào kép này!
Người Trường Yên đã nói
Cái bác Lâm Khang kia dù có chốt hạ một câu như thế, kể cũng chẳng hề hấn gì! Vấn đề là các bác có phản bác gì bài của HP và bác Lâm Khang không? Có bênh được bác Viện trưởng Viện bác Lâm Khang không?
Người Tràng An đã nói
Tôi chả biết ông Hải, ông Phu là ai nên không quan tâm đến việc trong Huế. Anh Phạm Quang Ái thấy cả người bừng bừng sau khi đọc bài viết của Lâm Khang, tôi cũng thấy bừng bừng cả người. Nhắn TS Lâm Khang lần sau có viết nên trích dẫn ý này lấy từ báo nào, điều nọ lấy của chú kia (10 điều hay ý đẹp của TS LKhang do người khác viết ra cả rồi). Chứ trên diễn đàn này thấy TS LKhang nổi tiếng ầm ầm mà nguyên bản của chúng tôi đây lại chả được ai đả động đến, thấy cũng kém cạnh. Trong luận văn TS của Việt nam cũng có mục trích dẫn tài liệu tham khảo đấy TS LKhang ah. Kính thư.
P/s: Trên blog của TS LK có trích dẫn bài của HP về ” Viện trưởng viện hán Nôm đạo văn”, đấy là do người ngoài nói, chúng tôi công nhận. Nhưng tôi hiểu ý của một độc giả , quan trọng là người của Viện Hán Nôm đưa lên diễn đàn và xác nhận vấn đề này bằng câu chốt hạ của TS nguyễn Xuân Diện cuối Blog :”Rõ ràng là đạo văn rồi! Nghìn năm để tiếng trên đời!” và một loạt những vấn đề sau hậu trường và thông tấn xã vỉa hè bên cạnh Viện Hán Nôm phải không “Tiến- Sỹ -Diện”?
Tôi có đứa cháu gái là KTS, tám chín năm trước trường nó vào Huế thực tập có kể được A.Sơn (chắc là TS TĐ Anh Sơn như quý vị đã nói) đưa đi hướng dẫn tham quan, về khen nức khen nở, mê như điếu đổ. Đúng “trai mê sắc, gái mê tài”.
đào nương đã nói
Lâm Khang chàng hỡi,người xưa đã dạy rồi ” Nước sông không phạm nước giếng”, sao chàng cứ dính mũi vào chuyện thiên hạ để thiên hạ đàm tiếu, hại người há chẳng phải hại mình sao? Xấu chàng hổ thiếp mà thôi.
Ta về ta tắm ao ta,
Đàn ca sáo phách, cùng nhau lên…giường (lên thiên đàng).
Kép của đào nương đã nói
Viết được mấy bài rồi lên mặt chửi thiên hạ, bị thiên hạ chửi lại cho, thật buồn.
Cứ thấy hắn nhìn đào của mình như muốn bóc vỏ, thấy mà muốn táng.
Quan viên đã nói
Cái vụ ngắm mỹ nhân du xuân này hay lắm các bác ah, cái này bác Diện có kinh nghiệm phải biết. Có gặp bác Diện mấy lần trong CLB Ca trù, mấy ca nương đời nay “hồng hồng tuyết tuyết” thôi rồi, các bác Huế phải ra ngoài này tham khảo bác Diện về khoản này rồi.
VÔ DANH đã nói
Thôi, năm mới rồi, mong chư vị chớ vì chuyện đúng sai mà cự cãi nhau cho buồn lòng nhau, chuyện đúng sai làm sao kể ra cho hết. Người bảo ta sai, ta đi bêu cái xấu của người, bêu qua bêu lại cho đến chừng nào mới xong? Theo thiển ý của kẻ vô danh này, Ts Hải cứ tiếp tục giữ gìn, bảo tồn di tích, Ts Diện cứ việc tiếp tục nghiên cứu Hán Nôm và ca trù, vậy là vẹn cả đôi đàng, mời quần hào hai phe dừng tay gõ phím, uống chén trà, ăn miếng bánh ngọt đầu năm, cùng ngắm mỹ nhân du xuân, há chẳng thích lắm ru?
Hậu sinh đã nói
Làm đệ tử của người quân tử ít ra còn học được cái gì, còn hơn làm bằng hữu của người ngụy quân tử để bác ấy đâm sau lưng có ngày. Muốn bênh vực các bác trong Huế mà đám sinh viên nghèo chúng em được discount 50% cũng OK. Bác “người yêu Huế” cho em số cell phone của bác Phu, bác Hải trong Huế để em còn tiện liên lạc “bênh vực, bợ đỡ” cho đám sinh viên nhà em được hưởng ưu đãi. Không biết sau này sinh viên Hán Nôm bọn em lên Viện HN chỗ bác Diện có được bác ấy cho tham khảo tư liệu và phôto sách miễn phí không nhỉ bác Diện nhỉ?.Sinh viên các khóa trên đồn rằng bác Hải, bác TĐA Sơn trong Huế giỏi giang, diễn thuyết hay, nhiệt tình lại…đẹp trai nữa, nên bọn con gái mê tít. Tiếng lành đồn xa nên hậu sinh bọn em cũng muốn được diện kiến mấy bác trong Huế. Chứ nhìn bác Diện, bọn em lại không có hứng lên Viện HN, giả dụ có được miễn phí chắc cũng cắn răng lên vậy. hehehe. Có gì không phải xin các bác thứ lỗi, chúng em trẻ người non dạ.
Hungom đã nói
Cô gái Hơ mông bên cửa sổ
Thằng ranh Khựa Hán(g) ẩn trong nhà
…Dòm…… đến nanh đứt mộng mù mắt
Anh Vương đã nói
“Nhìn mặt mà bắt hình dong”. Các cụ nhà mình nói cấm có sai bao giờ.”Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, ở đây cả gỗ cả sơn đều…cùi. Đúng là 10 vấn đề này nghe nhiều rồi, nay được Khang tiên sinh tổng kết lại thôi. Độc giả nào chưa nghe đến các vấn đề này thì thiếu …quán triệt và lạc hậu rồi. Tôi mà như Khang tiên sinh chơi luôn 100 vấn đề cho nó…vuông. Biết đâu lại chụp được giải…Mai vàng.Chúc Viện NC Hán Nôm và Khang tiên sinh năm mới thắng lợi mới trên mọi mặt.
p/s: Đây là thông tấn xã… bờ la hiên nên các tri thức đừng bị sốc vì ngôn ngữ, nếu tài giỏi lên báo Đảng, báo Nhân dân, báo chuyên ngành của các vị mà tranh luận với đời.
Nguyễn Lan đã nói
Chuyện Lâm Khang tiên sinh đến hồi gay cấn rồi, “Chuyện cuối năm nhìn lại” chẳng qua LK tiên sinh cóp nhặt từ những vấn đề người khác đã nói tổng hợp thành 10 sự kiện cuối năm, cái này tưởng mọi người đều tỏ tường, (đang là mốt nhà nhà ngành ngành đều có 10 sự kiện tổng kết), nhân tiện LK tiên sinh kết hợp việc chung lẫn việc riêng liên quan đến các anh trong Huế mới gây ra chuyện . Việc nhân sĩ trí thức bị động chạm lên mặt báo nói nhau đâu có phải là mới mà các độc giả phải bức xúc cho mệt ngày đầu năm mới. Ai tốt ai xấu ai có tâm ai đóng góp cho đất nước thời gian sẽ trả lời. Nhân ngày tháng cả nước đang học tập và làm theo gương của Hồ Chủ Tịch, lãnh đạo các ngành muốn tuyển dụng nhân tài vừa có đức vừa có tài vừa thân tín vừa trung thành cứ mời Lâm Khang tiên sinh cộng tác, hồi sau sẽ rõ../.
Đồng hương đã nói
Giới trí thức Hà Nội, Huế nói riêng và Việt Nam nói chung bị rơi vào bẫy của Lâm Khang tiên sinh rồi. Lâm Khang tiên sinh có tiếng là dùng chuyện của người khác để tạo scandal hòng làm danh tiếng của mình được bay cao bay xa hơn thôi. Điều này giới trí thức nghiên cứu ở Hà Nội đều biết thế mà còn trúng kế.Các đồng chí ở Huế chỉ là thí tốt thôi.Nên dẹp chuyện này đi, chứ không tiếng tăm của Lâm Khang cứ cái đà này nhân lên cấp số nhân mất.Cứ gọi là nổi tiếng hơn…Hồ Ngọc Hà.
NM đã nói
Chung quy cũng tại thằng “cơ chế”, chúng ta trách 2 ông TS cũng không đúng.
Luật lệ, quy định không rõ ràng hoặc không hợp lý nên sinh ra nhiều chuyện rắc rối. Chẳng những vậy, cả những người áp dụng luật, thi hành luật lại đặt tình cảm cá nhân lên trên luật lệ nên sinh ra lắm chuyện. Lúc vui thì áp dụng khác, lúc buồn thì áp dụng khác, người mình thích thì cư xử khác, người mình ghét thì đối xử khác…Nếu luật lệ hợp lý, người giám sát và thi hành luật cứ theo đó mà làm thì không có lắm chuyện như thế này.
Hơn nữa, mỗi ông được phân công quản lý 1 cơ quan, hình như các ông được trao quyền hành như làm vua một cõi. Thằng “cơ chế” cũng liên quan đến chỗ này.
Tôi dự định về nước sẽ đến 2 nơi là Hà Nội và Huế để thực hiện việc nghiên cứu lịch sử nước nhà cho các công trình dang dở của mình, biết qua câu chuyện như thế này cũng giúp tôi có ý thức chuẩn bị trước những gì tôi sẽ gặp khi cần tìm tài liệu nghiên cứu nơi quê nhà.
Ở xứ người, với những cá nhân nghiên cứu như tôi đều được sự giúp đỡ tận tình những nơi tôi cần đến, và những nơi nào cấm thì cũng có quy định rõ ràng, chẳng ai muốn xin xỏ hay bỏ tiền ra và cho dù có bỏ bao nhiêu tiền cũng không có được mà còn vi phạm pháp luật, nhất là tội hối lộ là tội đại hình (felony crime), đôi khi phải đi tù bởi vì ý thức tôn trọng luật pháp ở xứ người rất cao.
Ôi, biết đến bao giờ VN mình mới vươn lên bằng người ta đây, cả lối sống, văn hoá và cách hành xử người với người với nhau?
anhbasam đã nói
Một độc giả gửi email tới (tối 3/1/2009):
Người cao niên
Vừa rồi tình cờ tôi có đọc bài ” Chiều cuối năm nhìn lại” của TS Nguyễn Xuân Diện, và ý kiến phản hồi của TS Phan Thanh Hải. Tôi xin có vài lời tâm sự. Tôi là người làm chuyên ngành về kiến trúc nhưng có nghiên cứu về lịch sử, sống tại Hà Nội, nay đã nghỉ hưu. TS Nguyễn Xuân Diện tôi chưa có cơ hội được diện kiến nhưng đã đọc một số bài viết của anh về ca trù, phải nói là rất ấn tượng đối với riêng tôi. Đối với TS Phan Thanh Hải, tôi đã được tiếp xúc và làm việc cũng như đàm đạo nhiều lần về các vấn đề bảo tồn, lịch sử, kiến trúc. TS Phan Thanh Hải đã để lại cho tôi rất nhiều ấn tượng tốt đẹp về học vấn cũng như nhân cách. Ở Huế không chỉ có TS Phan Thanh Hải, giới trí thức được coi là trẻ ở Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế như TS Trần Đức Anh Sơn (nguyên là giám đốc bảo tàng MT Cung đình Huế), Ths Nguyễn Phước Hải Trung, Phạm Đức Thành Dũng…. đều là những người có tri thức, tâm huyết với nghề với công cuộc bảo tồn Di sản của Huế. Để Di sản Huế có được ngày hôm nay, cũng có đóng góp một phần nhỏ công sức của giới trí thức trẻ ấy. Huế có những thành tựu như ngày nay, được coi là thành phố Festival và những thành tích trong công cuộc bảo tồn đã được UNESCO đánh giá và thẩm định có những kết quả vượt bậc là điều không thể phủ nhận. Việc để Huế được công nhận là di sản vật thể, Nhã nhạc Cung Đình Huế được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể (trước cả ca trù vài năm), đã được những người như anh Nguyên, anh Phu, anh Dũng (nay là giám đốc sở VHTTDL), giới trí thức trẻ và công sức của bao người liên quan khác đặt nền móng và thực hiện thành công là điều mà TS Diện và độc giả nên nhận xét một cách công tâm và khách quan. Tất nhiên trong giai đoạn thực hiện không tránh khỏi sai sót trong việc triển khai các dự án tu bổ bởi cũng bị ảnh hưởng bởi những yếu tố khách quan như thủ tục rườm rà, bởi một phần vốn địa phương thu về từ vé tham quan di tích mà các anh có đề cập đến (tất nhiên còn nhiều nguồn vốn khác), tiền bán vé được dùng quay trở lại để tu bổ di tích và một phần rất nhỏ được chi trả cho thu nhập của các nhân viên làm trực tiếp.
Nhưng vấn đề ở đây tôi muốn nói, là cách cư xử của con người với nhau, và cách ứng xử của con người với di tích. Theo suy nghĩ chủ quan của tôi, có sự hiểu lầm giữa TS Diện và ban GĐ TTBTTDCĐ Huế. Tôi đã từng làm việc, đã nhiều lần gửi gắm sinh viên, thực tập sinh, nghiên cứu sinh, bạn bè nước ngoài , và phản hồi của họ rất tốt về sự nhiệt tình trong việc giúp đỡ từ phía TTBTDTCĐ Huế trong việc sưu tầm tư liệu, hướng dẫn tham quan, tổ chức hội thảo, cộng tác nghiên cứu vv… Tôi nghĩ thái độ ” Vua con” không có ở đây. Trái lại cách ứng xử của các ban ngành cấp cao từ Thủ đô , tự cho mình là bề trên, mang trát tới đòi hỏi yêu sách cung phụng, để được việc thì làm trái lại với những Quy chế về bảo tồn mà chính họ đề ra ( Ban GĐ TTBTTDCĐ Huế đau đầu vì ưu tiên đoàn này thì đoàn khác kiện cáo…). Cách ứng xử của một nhóm người thiếu văn hóa trong khi tham quan hoặc khảo sát di tích (kể cả cán bộ điều tra điền dã, vẽ ghi, dập bia biển, sinh viên học sinh, khách du lịch, các mỹ nhân ngồi lên đầu rùa, lên voi, tượng vv…) Thiệt thòi cho ai? chính là Di sản thiệt thòi. Di sản bị bôi bẩn vì những bản dập không chuyên nghiệp kỹ thuật không cao, công trình bị rút vật liệu (về làm kỷ niệm), sự linh thiêng bị tổn thương vì lời nói, ngôn ngữ, hành động…vv. Tôi không muốn ám chỉ ai ở đây cả, chỉ muốn nói lên những suy nghĩ của mình.
Theo suy nghĩ thiển cận của tôi, Viện Hán Nôm chỗ TS Diện và TTBTDTCĐ Huế nên có sự cộng tác chặt chẽ về mảng tư liệu lịch sử, các bản dập theo đúng Quy chế và cũng như kinh nghiệm của tôi cũng chỉ nên làm một lần rồi lưu trữ để các đồng nghiệp khác cùng có cơ hội tiếp cận. Tránh ảnh hưởng đến tính mỹ quan và độ bên vững của di tích (các hóa chất trong mực, kỹ thuật vv….).
Mọi việc nên dừng tại đây. Vài lời không được văn vẻ mong quý vị thông cảm. Đầu năm mới kính chúc các anh và quý độc giả một năm an khang và thịnh vượng, cùng chung tay góp phần bảo vệ di sản vật thể và phi vật thể của toàn nhân loại.
Phạm Quang Ái đã nói
Cuối năm ai cũng có nhiều tâm sự. Người trí thức lại càng nhiều.Vận dân, vận nước, phong khí xã hội, cảnh đời nhiễu nhương,…Tất cả, tôi đều gặp trong bài viết của Lâm Khang tiên sinh. Đọc một mạch, thấy cả người bừng bừng. Bài viết tràn đầy tâm huyết, ý tưởng có sức nóng thật sự. Cũng bao quát được hầu hết cái phong khí chính trị xã hội nước mình năm qua. Vì tâm huyết nên văn viết rất có lửa, đủ giọng. Vui có, buồn có, hài hước có, châm biếm đã kích có. Thực sự đây là một bài viết có sức chấn động lớn. Vì chấn động lớn nên dư chấn kéo dài và những đương sự bị tác động chắc sẽ có nhiều phản bác. Tùy có phiền phức nhưng đây âu cũng là thước đo thắng lợi của Đường Lâm chủ nhân, Lâm Khang tiên sinh. Xin chúc mừng!
Người quan sát đã nói
Thật đáng buồn, một một bài viết cuối năm đầy súc cảm, tổng kết lại những sự kiện trong năm với những sự kiện làm cho người đọc ngẫm nghĩ. Thế rồi chỉ một sự chạm tự ái của ai đó mà biến thành cuộc bút chiến, cuộc mạt sát:lổn nhổn tiền tiền, bạc bạc với những kể lể về giảm giá, về discount 50%,rồi kể công, rồi kể chuyện thất thu…của những người đang được giao cho trọng trách bảo tồn di tích văn hóa. Nó càng cho tôi thấm thía cái câu mà ông Diện viết:
“Chúng ta có yêu văn hóa của ông cha thật không? Hay là chỉ yêu các dự án đó? Lập các dự án về văn hóa có bao nhiêu phần trăm vì văn hóa thật sự, hay là vì sự chấm mút?”
Hãy nghe những lời bênh vực của cái ngài Người yêu Huế đang đại diện để bênh vực cho các ngài bảo tồn di tích Huế thì càng đồng cảm những lời cay đắng của ông Nguyễn Xuân Diện vữa thốt lên.
Nghĩ mà hãi, còn chút di sản của cha ông để lại mà giao vào tay ba cái ông quan văn hóa đang kết bè kết đảng, lời lẽ,cách tư duy không hơn gì bon nặc nô thì liệu con cháu ta còn có gì không đây. Chả thế năm vừa rồi cũng là năm kêu cứu của biết bao công trình văn hóa: tiền đầu tư càng nhiều thì di sản biến mất càng nhanh.
Tôi nghĩ các ngài nên chấm dứt cuộc đôi co này ở đây đi. Có khá nhiều người bạn của tôi rất muốn chia sẻ một vài cảm nghĩ với những băn khoăn rất thành thực của ông Diện, nhưng khi vào , họ chán ngán vì môi trường ấy đã bị các ông làm vấy bẩn mất rồi nên đành cầm lòng vậy mà ngượng ngùng chuồn cho nhanh.
Tôi cũng vậy, đinh chẳng nói gì nhưng thấy bực đành để lại vài dòng rồi cũng chuồn thôi.
Mr. Thiên Sầu đã nói
Tôi đã theo dõi cuộc tranh luận giữa ông Nguyễn Xuân Diện và ông Phan Thanh Hải ngay từ đầu. Việc xảy ra cuộc tranh luận này chỉ là một trong mười mục mà Nguyễn Xuân Diện cho rằng đáng nhớ trong năm 2009, tất nhiên, đây chính là suy nghĩ mang mang tính cá nhân của ông Nguyễn Xuân Diện nên không thể tránh khỏi việc đưa vào trong đó là cảm tính chủ quan.
Cách comment của Người Yêu Huế ở comment số 13 làm tôi khựng lại, khựng lại vì lối suy nghĩ, khựng lại vì cách dùng từ ngữ đầy sự miệt thị. Theo như cách tôi thấy, người comment số 13 có thể là một thầy giáo hoặc chí ít cũng làm trong ngành sư phạm (Nhân đây em và các cán bộ của cơ quan cũng thường xuyên đi công tác trong Huế xin chân thành cảm ơn ban giám đốc TTBTDTCĐ Huế (nhất là bác Phu, bác Hải) lần nào cũng tạo điều kiện cho em và các sinh viên của em tham quan học tập), nếu quả đúng như thế thì thật nguy hiểm nghèo cho những sinh viên mà Người Yêu Huế hướng dẫn hoặc dạy.
Chỉ với một dẫn chứng đưa ra đó là việc ông Nguyễn Xuân Diện tố cáo ông Trịnh Khắc Mạnh-viện trưởng viện Hán Nôm đạo văn mà Người Yêu Huế đã thẳng thừng tuyên án ông Nguyễn Xuân Diện “ăn cháo đá bát”. Người Yêu Huế có thể là người không biết tôn trọng sự thật nếu như con người của ông đúng như với những gì ông comment. Việc tố cáo ông Trịnh Khắc Mạnh đạo văn không phải ông Nguyễn Xuân Diện làm mà chính PGS.TS Ngô Đức Thọ (nguyên Trưởng ban Văn bản học của Viện Hán Nôm) vì ông Trịnh Khắc Mạnh đã ăn cắp công trình nghiên cứu của ổng. Ông guyễn Xuân Diện chỉ có việc đăng 2 bài báo nói về việc đạo văn của ông Trịnh Khắc Mạnh về đăng trên blog của mình mà thôi. Sự im lặng từ phía ông Trịnh Khắc Mạnh chưa đủ để cho Người Yêu Huế đưa ra được kết luận cho mình.Vậy, vấn đề ở đây là gì? Phải chăng chỉ vì muốn bênh vực cho những người anh em trong TTBTDT vì đã nhiều lần chiếu cố miễn phí vé và ít nhất là được discount 50% mà điển hình là ông Phan Thanh Hải ông Người Yêu Huế dám ngồi xổm trên sự thật, tuyên án ông Nguyễn Xuân Diện là “ăn cháo đá bát” để bên cạnh đó dung dưỡng những việc làm thiếu đạo đức trong nghiên cứu học thuật?
Comment của Người Yêu quá cảm tính, chỉ muốn hạ nhục ông Nguyễn Xuân Diện mà ông quên đi nhìn lại trách nhiệm của một người làm khoa học. Sự giả dối, thiếu nghiêm túc trong nghiên cứu chẳng lẽ lại được xiển dương sao Người Yêu Huế?
Vài lời của NGƯỜI YÊU HUẾ đã nói
Vài lời của NGƯỜI YÊU HUẾ
(Ý kiến một độc giả về câu chuyện của TS Nguyễn Xuân Diện và TS Phan Thanh Hai)
Bác Khang ah, bác là Việt kiều hay công dân nước nào vậy (chắc không phải Việt nam?). Chuyện này là chuyện xảy ra thường ngày ở huyện (Viện Hán Nôm thôi mà), bác Diện nhà ta không thấy thuận lợi trong công việc đã la toáng lên, làm chả ra gì lại còn chê trách người khác. Lần sau vào Huế công tác, đề nghị TTBTDT (ông Phu, ông Hải) miễn luôn cho bác Diện cái giấy miễn vé, miễn mọi ưu đãi trong khi đi khảo sát. Bác Diện nổi tiếng là “ăn cháo đá bát” mà. Bác Mạnh Viện trưởng viện Hán Nôm trọng dụng bác Diện thế mà còn bị bác Diện tố giác ” Đạo văn, mang tiếng nhục ngàn năm” (trên blog của bác Diện), còn ông Phu ông Hải là cái thá gì mà bác Diện không đưa lên mạng.(Nói nhỏ, cái giấy miễn vé với cả đoàn người đi khảo sát của bác Diện không dưới 10 triệu đâu nhé, mà Viện Hán Nôm đâu có vào Huế 1 lần, mỗi lần vào cứ như một đạo quân, di tích thất thu cũng nhờ phần miễn vé cho các bác đấy). Bác Mạnh ơi, bác cả đời làm khoa hoc, người ngoài nói thế nào mà chả được, chứ lại để bác Diện- đồng sự-cấp dưới-nhân viê thân tín của bác khẳng định bác “đạo văn” như vậy thật buồn cho nhân tình thế thái quá. Thôi bác Diện ơi, bác cứ chăm chút cho vấn đề “ca trù” của bác đi cho thiên hạ nhờ, đừng có chọc ngoáy vào chuyện của người khác cho nó xấu mặt. (như một nhận xét của một độc giả, bản mặt bác nó u tối như vận mệnh của đất nước ấy).
Nhân đây em và các cán bộ của cơ quan cũng thường xuyên đi công tác trong Huế xin chân thành cảm ơn ban giám đốc TTBTDTCĐ Huế (nhất là bác Phu, bác Hải) lần nào cũng tạo điều kiện cho em và các sinh viên của em tham quan học tập. Chúng em cũng rất hiểu và thông cảm. Trong các lần như vậy chúng em đều được tạo mọi điều kiện tham quan, sưu tầm tư liệu, học hỏi, được cán bộ của TT hướng dẫn nhiệt tình. Mỗi lần vào Huế chúng em đều có quân số từ 50-150 người nhưng đều được các bác ủng hộ, những năm trước các bác đều miễn vé 100%, nhưng gần đây do quy chế của tỉnh, ban lãnh đạo GĐ cũng ưu đãi giảm 50% (quy chế chỉ được 10%) . Bởi vì tiền thu được đều đầu tư lại cho di tích trong công tác tu bổ phục hồi. Đạo quân của bác Diện được miễn vé 100% trong thời buổi gạo châu củi quế thế này là vui lắm rồi, còn nói linh tinh, chưa kể tội dập trộm văn bia, vấy bẩn di tích, chổng cả “bàn bệ” vào bàn thờ mà dập (may mà còn chưa bị các vua Nguyễn vật cổ cho). Hình như bác Diện và viện Hán Nôm không hiểu điều này.
Huế có được như ngày hôm nay cũng nhờ công sức của bao người và ban ngành khác như TTBTDTCĐ Huế (chỗ bác Phu, bác Hải), cục Di Sản, UNESCO, UBND tỉnh…. chứ đâu có nhờ bác Diện, mà bác ngồi mà chọc ngoáy người khác chung quy vì lợi ích bản thân của bác Diện. Việc bôi bẩn lem nhem trên tấm bia bác Diện “rập trộm” ở Huế trong chuyến khảo sát vừa rồi vẫn còn dấu tích đấy, sao bác Diện không đưa lên cho bàn dân thiên hạ xem. Việc đạo văn hay tích cực cầm nhầm của bác Diện, không chỉ các “sĩ phu yêu nước” ở Huế như bác Hải, bác Sơn áy náy đâu mà chúng em ở Hà nội đây còn bất bình và khó chịu nữa. Cổ nhân đã dạy: “Nuôi chó chó liếm mặt” cấm có sai bao giờ.
Em ít chữ không được như các bác TS, mong các độc giả thông cảm. Cũng chả mong bác Diện phản hồi lại, chứ không lại bị bác Khang nói trí thức Việt nam ăn rồi ngồi nói xấu nhau, nhưng em cũng muốn đóng góp vài lời mong thiên hạ hiểu thêm sự việc và ủng hộ cho các bác ở Huế trong công cuộc bảo tồn di sản, cũng như ủng hộ bác Diện bảo tồn di sản phi vật thể ca trù.
Năm mới, chúc các bác mạnh khỏe, việc ai người ấy làm, chung sức xây dựng đất nước. Chúc Lâm Khang tiên sinh có nhiều bài viết về ca trù hay hơn nữa để xứng danh với học vị TS của mình. Bác Hải ở Huế thì em đã biết rồi, vì vừa rồi thấy bác nhận giải Nhì giải thưởng Phạm Thận Duật, chứ vào mạng đánh tên bác Diện thì tít đầu tiên cứ lại là bài : Viện trưởng viện Hán Nôm đạo văn (thấy mà buồn và khó chịu).
Vài lời của NGƯỜI YÊU HUẾ
P/s: Chúc sức khoe anh BASAM. Em thích trang web này của bác nhất. Cứ lên báo mạng là phải đọc bài của bác đầu tiên.
Nguyễn Quang Thạch đã nói
Gửi 2 anh TS Nguyễn Xuân Diện và Phan Thanh Hải
Di sản văn hóa vật thể và phi vật thể của chúng ta đang bị biến mất từng ngày. Mong rằng các anh dành tâm huyết để gìn giữ cái đang còn cho con cháu mai sau chứ các anh cứ dành thời gian nói những chuyện nhỏ này để được cái gì? Xã hội sẽ được cái gì???
Anh Diện dành thời gian cho ca trù để độc giả còn được thưởng thức những bài như “ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa” chứ dành thời gian bút chiến như thế này thì ích gì nhỉ!
Chúc 2 TS mạnh khỏe.
Khang đã nói
Đọc loạt tranh luận giữa hai ông TS Việt thấy xót cho việc nghiên cứu khoa học ở VN, toàn chuyện đâu đâu.
Tin 01-01-2010 « BA SÀM đã nói
[...] 414. 2009 – Chiều cuối năm nhìn lại [...]
bebimkch đã nói
Năm mới chúc tất cả mọi người an lành, sức khỏe và hạnh phúc!
Từ kinh nghiệm thực tế điền dã tôi cho rằng chúng ta nên hạn chế việc dập văn bia, những bia nào đã được dập thì các nhà nghiên cứu nên sao chụp lại để dùng lâu dài. Tôi rất xót xa khi gặp những tấm bia (và không chỉ loại hình di vật này)lem nhem do một số người dập không cẩn thận gây ra. Từ góc độ bảo tồn và quản lý di sản, ông Phan Thanh Hải và TT của ông đã làm đúng. Bản thân chúng tôi khi đi công tác ở Huế luôn được lãnh đạo TT tạo mọi điều kiện và giúp đỡ tận tình!
Tin 31-12-2009 « BA SÀM đã nói
[...] 414. 2009 – Chiều cuối năm nhìn lại [...]
haydanhthoigian đã nói
Năm cũ sắp qua đi, năm mới đến kính chúc TTXVH đạt được nhiều thành công mới. Và năm sau phải là trang có lượt truy cập cao nhất Việt Nam.
Happy new year!
bà béo đã nói
Chào mọi người,
Chào Anh Ba (sàm),
Còn vài giờ đồng hồ nữa thôi là sang năm 2010 rồi.
Mong một năm mới tốt hơn năm 2009. Đất nước thanh bình, thịnh vượng. Người Việt trong và ngoài nước đoàn kết, lãnh đạo sáng suốt, dân thường trong nước được an vui, hạnh phúc, ấm no!
Riêng Anh Ba càng sung sức để phục vụ thông tin kịp thời đến bà con gần xa!
Bà Béo
Kichbu đã nói
С НОВЫМ ГОДОМ, С НОВЫМ СЧАСТЬЕМ ! CHÚC MỪNG NĂM MỚI !
KICHBU XIN CHÚC BÁC BASAM,TRẦN HOÀNG CÙNG TẤT CẢ CÁC CHỊ, CÁC ANH TRANG TTXVH VÀ CÁC BẠN BLOGGER HẠNH PHÚC, SỨC KHỎE VÀ ĐẠT ĐƯỢC NHIỀU THÀNH TÍCH TO LỚN TRONG SỰ NGHIỆP XÂY DỰNG NGÀNH BLOG PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG.
CHÚA VÀ PHẬT SẼ LUÔN BÊN CẠNH CHÚNG TA !
tuan rom đã nói
Cam on anh Ba da danh khong it thoi gian de dua nhung tin tuc nong hoi cho ba con trong va cung nhu ngoai nuoc.
Cam kich! Cam kich lam lam!
Đen đã nói
Phải thêm số 11: Lâm Khang tiên sinh trông xuống màu hơn năm trước nhiều. Trông cứ như vận mệnh đất nước vậy.
câmđiêc đã nói
Các bác chỉ nhìn những cái nổi lên thôi,chứ phần chìm thì không chỉ có 10 đâu nha ,còn nữa nhưng thôi ta cứ cho là không biết không nghe ,không trông thấy gì để cuộc đời thêm nụ cười vô tư , như thế mới tồn tại được.
-CHÚC TTXVH NĂM MỚI NHIỀU ĐỔI MỚI ,BÀ CON ĐẾN NHÀ CÙNG VUI VẺ ĐỌC TIN CHÍNH XÁC ,CÙNG XÂY DỰNG TTXVH NGÀY CÀNG MẠNH ,GIỎI.
-Chúc Anh Bờ Sờ khỏe ,vui ,cập nhập TT ngày một nhanh.
LẬP CẬP đã nói
Các bác tổng kết một năm có 10 việc vậy, là may cho dân rồi. Chúc Nhà Lập năm Tây mạnh khoẻ và cẩn trọng hơn nữa Bọ nhé.