Vậy là đã 8 tháng, kể từ ngày BS tính đi Nhà trẻ khi vừa lên 2, rồi nghe lời khuyên nhủ của bà con, lại trốn học trở về với căn nhà bên cái VỈA HÈ thân thương này. Từ 6.000 lượt bà con ghé thăm mỗi ngày, tới nay đã lên đến 18.000 lượt/ngày, và quan trọng hơn cả là hàm lượng tri thức, tấm lòng với dân với nước trong từng độc giả trên trang BS, thiệt là cảm động! Tấm lòng đó cao tới đâu và sâu bao nhiêu, chắc chắn mỗi chúng ta đều cảm nhận được.
Vui vì nhờ có sự quan tâm, động viên, đóng góp tin/ bài/ ý kiến của rất nhiều bà con khắp trong và ngoài nước, nhưng BS lại thấy hình như mình đang bị … già trước tuổi. Căn nhà chật chội, thiếu tiện nghi tiếp đón bà con, giờ cần phải nâng cấp cho nó thôi, còn gia chủ thì cần phải học hỏi thêm nữa, đúng như những gì đã giãi bày cách nay 8 tháng.
BS đã rất áy náy trước khi đi tới quyết định này, biết là ít nhiều sẽ làm bà con mất vui. Hy vọng như lần trước, sẽ có những blogger khác nhào vô thế chân, lo phần điểm tin hàng ngày, và BS sẵn sàng khi rảnh sẽ xin phụ giúp hầu bà con.
Để tiện cho việc tham khảo gần 600 bài viết được lưu trữ, ngôi nhà này sẽ vẫn được ngỏ cửa, xin mời vô phần MỤC LỤC trên đầu trang để đọc kỹ từng bài.
Cám ơn bà con rất nhiều và hẹn ngày tái ngộ xôm tụ hơn.
May thay! Không rõ những lầm lẫn về giá trị văn hóa đã được thức tỉnh hay là cái tư duy chính trị nhuốm màu duy tâm đã được xoa dịu bằng lối thoát nào khác, hay là nhờ đầu óc thực tế lo tốn kém tiền của nhân dân, mà dự tính lớn lao, ồn ào trị giá ước tới 150 tỉ đồng đã nhanh chóng và lặng lẽ tắt ngấm.
Lệ đá
- Uở, sao đi thị sát du lịch dzìa mà coi bộ buồn so dzậy sếp Phó Bí của em ?
- Lo thì đúng hơn Út Măng ạ … Thắng cảnh khắp nơi xuống cấp, “bê tông hóa” … Còn có cái núi đá Hòn Vợ Chồng giữa cánh đồng mênh mông là rõ đẹp, mọi người chen chúc xem, nhưng lại …
- Sếp lại hay lo nghĩ ảnh hưởng sức khỏe …
- … Tớ cứ nghĩ miên man suốt mấy ngày nay. Chuyện không phải là bình thường đâu. Chả là năm ngoái, chẳng hiểu do động đất thế nào mà cái Hòn Chồng nó lăn ra … “chết”, tức là đổ đánh ầm cái vỡ tan tành. Thế là tất cả các ban ngành vội vàng họp lại, bàn bạc không thiếu ý gì, mời cả nhiều đẽo đá gia tài danh, lại cả “Thần Đèn” nữa, xin trên chỉ đạo suốt mấy tháng trời. Cuối cùng ra cái “nghị quyết” là phải phục chế Hòn Chồng. Vừa “ngân sách”, vừa huy động toàn “Mạnh Thường Quân” khét tiếng, sử dụng công nghệ tiên tiến nhất, máy móc tinh vi nhập gấp từ tận Mỹ … tốn kém tới dăm tỷ. Nên mặc dù phải thêm thắt nhiều đá lấy các nơi về mà xong rồi là y hệt khi còn … “sống”.
- Chu cha, giỏi quá ta !
- Chưa xong đâu … Chỉ lạ là từ ngày Hòn Chồng nó “sống” lại thì tự dưng cái Hòn Vợ lại dở chứng …
- Nó lại muốn “chết” ?
- Không, nó … “khóc” mới quái chứ (lúc Chồng “chết” chả thèm “khóc”, giờ “sống” lại thì … Rõ cái giống đàn bà đỏng đảnh !) Tức là chả cứ giời mưa hay nắng đổ lửa, ở cái quãng “mắt” ấy, nước phun ra cứ gọi là chứa chan, nom rõ là … Được cái là từ đận í thì du khách tăng vọt, dê-đê-pê địa phương cũng vọt hẳn.
- Quá hay, phải dzui chớ sao sếp lại lo lắng dzậy ? Hay Sếp cũng bị “mê tín dị đoan” rồi ?
- Cậu đúng là cái loại “vô chính trị”, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện … tiền ! Nghe này. Người xem đông, lại nhiều người khóc lóc theo, là ảnh hưởng tình hình chính trị địa phương lắm … cậu hiểu chửa ? Kinh nhất là bọn nhà báo Tây cứ quay phim chụp ảnh lung tung. “Quan trên trông xuống, người ta trông vào”, ai biết là bà con khóc cái hòn đá. Họ lại tưởng là …
- Úi, da … da … sếp Phó Bí của em sâu sắc quá ta. Đúng là một “chánh trị gia” có cỡ. Nhưng mà “chính trị” quá hóa vô … í … là hóa không để ý tới “văn hóa” đó nghen. Còn em á, thì em hiểu cái lý do “bà vợ” đó khóc rồi, cả chuyện nhiều người khóc cũng dzậy. Nên giờ em thử đề xuất một sáng kiến, sếp coi được hông.
- Nói nhanh đi.
- Dạ … giờ ta xin thêm “ngân sách”, trên cái “Hòn Chồng phục chế” mình khắc cái biển thiệt nhỏ, đề là “Tượng Ngài Hòn Chồng”. Còn kế bên cái “tượng” đó thì mình xây cái nấm mồ, gom “xác ổng” còn dư mảnh nào thì đưa dzô đó. Trên cái mồ mình ghi là “Nơi đây yên nghỉ Ngài Hòn Chồng”. Dzậy là êm hết. “Bà vợ” sẽ hết “khóc”, mà du khách cũng vẫn đông mà không bị khóc nữa. Rồi các “Mạnh Thường Quân”, các nhà thầu, chánh quyền đều … dzui cả.
- Nghe cũng hoành tráng đáo để nhẩy, mà có vẻ “hút khách” nữa … Nhưng mà sao nó cứ lằng nhằng quá, tớ chưa hiểu cái “thâm ý” của cậu …
- Sếp ráng động não chút đi … “chánh trị gia” của em thông minh lắm mà. Nếu cần triệu tập họp các ban ngành lần nữa. Nhưng lần này thì khỏi mời mấy “đẽo đá gia”, mà nên mời mấy cha nội “khoa học xã hội và nhân văn” là rõ hết à.
- Thôi, … nhưng mà cũng vui rồi … vui rồi …
“Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi … rồi …
… Ái ân bây giờ là … hết khóc … lá là là lá lá là la …”
Sếp Phó Bí bận trăm công ngàn việc, nên đôi lúc cũng nhầm lẫn chút xíu, nhưng sếp là người rất quyền biến, luôn ứng phó kịp thời thành thử thường là “hại bất cập lợi”. Út Măng thì tánh thẳng ruột ngựa, lại chưa rành chuyện nầy, nên cũng làm sếp phiền lòng.
Bữa đó nhà Út Măng gặp đại họa. Vợ chồng thằng em dưới tỉnh lên thăm, ngang đường bị đụng xe, vô bịnh viện, nhưng cả hai đều không qua khỏi. Trong không khí tang tóc, cả nhà vô cùng xúc động khi sếp Phó Bí tới viếng. Út Măng kính cẩn đỡ nén nhang cùng cái bao thơ trên tay sếp. Ổng vừa ra khỏi, Út trân trọng đưa bao thơ lên ngang mặt cho cả họ cùng được ngắm dòng chữ giun dế uốn lượn … thì … tá hỏa!
Trên bao thơ đề “Chúc mừng hạnh phúc hai cháu”.
Út Măng liệng đồ tang cấp kỳ, lội bộ rượt theo đoàn xe sếp mới đi khỏi. Vừa bắt kịp đã thấy sếp Phó Bí ghé vô một đám cưới. Hắn thất kinh ngó ổng đang ban một cái bao thơ cho chú rể mặt mày cung kính hỉ hả. Bất chấp, Út nhào tới chụp vội bao thơ trên tay chú rể trong nỗi kinh hoàng của toàn thể quan khách tới dự.
Bên ngoài bì, cũng vẫn nét chữ giun dế đó, đề “Thương viếng hương hồn hai cháu”…
… Tới chiều hôm sau, khi không khí ồn ào về cái sự cố đó đã lắng dịu, sếp Phó Bí mới kêu Út Măng vô phòng, ôn tồn răn dạy:“Cậu vưỡn chưa khắc phục được cái ‘chủ nghĩa hình thức’. Vấn đề là mình phải coi trọng cái nội dung, bản chất bên trong của nó là cái gì. Cậu hiểu chửa ? Tới đây cậu được rời vô-lăng mà sang làm công tác cán bộ thì cũng phải quán triệt như thế. Cái phong bì bên ngoài rồi người ta cũng vứt sọt rác thôi, có khác gì nhau đâu … Chỉ còn lại vật chất bên trong mới mang những giá trị đáng trân quý. Nên giờ tớ mới bật mí cho cậu biết để mà … tiếc nhá, … là cái phong bì tớ mừng đằng nhà kia là nó hơi bị … ‘nặng’ đấy … Bố thằng chú rể í, trước hắn từng cứu tớ một quả xít ‘chết’ đấy” …
TT – Đọc trên Tuổi Trẻ bài giới thiệu cuốn phim của Nhật sẽ chiếu trên VTV, toàn những cảnh quay “lén” hoạt động tự nhiên hằng ngày của lũ trẻ: tự lập làm việc, độc lập suy nghĩ… Chưa xem mà đã thấy ham. Người ta cũng “máu đỏ da vàng” như mình, chứ đâu có kiểu tự do như Tây! Vậy mà… Chợt nghĩ đến “chiến lược phát triển con người” của chúng ta, không thể không có những điều cần suy ngẫm:
Ngay từ bé thơ, trẻ đã được “ngấm” câu hát buổi đầu vào nhà trẻ – mẫu giáo: “…cô yêu cháu vì cháu không khóc nhè…”, hay “thứ hai… bé hứa cố gắng chăm ngoan, thứ ba… càng ngày cháu càng cố gắng, …thứ bảy cô cho cháu phiếu bé ngoan,… cả nhà đều vui vì bé ngoan suốt tuần”.
Những câu hát đó minh họa thật chính xác cho phương pháp dạy dỗ từ mẫu giáo cho đến hết phổ thông: không khóc, ngồi im, muốn nói phải giơ tay đúng kiểu chờ cô cho phép, khoanh tay lắng nghe không được tranh luận với cô, hạn chế cười đùa, luôn được theo dõi bằng hệ thống điểm, phiếu, cán bộ cờ đỏ… (vậy nên những vụ bắt trò liếm ghế, đánh đòn hạ nhục lẫn nhau mà ta đã được biết gần đây không phải lạ).
Trẻ thơ hồn nhiên và ngây thơ, khóc – cười, nghịch ngợm nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng, vui – buồn – yêu – ghét rõ ràng nơi chúng, thậm chí đánh nhau đôi khi là thể hiện một nhân cách đáng nể. Thay vì quá khuôn mẫu trong mọi hoạt động hằng ngày, hãy cho chúng nhiều hơn những không khí vui tươi tự nhiên, tính trung thực thẳng thắn.
Trong giáo dục từ lâu dường như đang có một xu hướng: cố giữ cho trường lớp một cái vẻ ngoài tĩnh lặng, nghiêm túc, mà ngầm chấp nhận tình trạng quay cóp, nâng điểm, làm bài theo mẫu, “đóng kịch” với đoàn tham quan dự giờ…; nặng hơn là một lối sống ù lì, thụ động, giả tạo nơi học sinh, hay ngược lại là hiện tượng “bùng nổ” khi ra khỏi cổng trường bằng đua xe, phạm tội. Tất cả là vì thành tích và sự dễ dàng hơn cho việc dạy dỗ của thầy cô. Tựa như đại dương, lặng sóng phía trên nhưng bên dưới có thể là những đợt sóng ngầm nguy hiểm.
Hãy nhìn những hiện tượng tha hóa hằng ngày ngoài xã hội, nơi cán bộ có chức quyền, hoàn toàn có cội rễ bởi cách giáo dục con người từ thời tấm bé. Nếu cứ khuyến khích những kẻ đạo đức giả, luôn tỏ ra “ngoan ngoãn”, “gọi dạ bảo vâng”, đe nẹt những người có chính kiến riêng, nhiều tài năng nhưng thiếu khả năng “đặt đâu ngồi đó”, chúng ta sẽ bị mất nhân tài ghê gớm, làm méo mó nhân cách con người ngay từ nhỏ, tạo môi trường thuận lợi cho những kẻ xu thời, cơ hội phát triển.
Nhân ngày lễ lớn, cần có màn đi thăm một cơ sở nào đó đang có những khó khăn đặc biệt để báo chí, truyền hình đưa tin, bài, hình đặng động viên tinh thần dân chúng, sếp Phó Bí tham vấn Út Măng coi lựa cơ sở nào cho ngon.
Bài toán thiệt hóc búa vì Út Măng hiểu tánh sếp, thường phải đạt một lúc mấy yêu cầu, làm sao phải vừa nặng cái không khí “vui” lại cũng vừa đậm đà chất “nhân đạo”, chưa kể phải thuận tiện để sếp tranh thủ huấn thị. Út liều đề xuất nào là trại điều dưỡng các cụ già có công nhưng cô đơn không nơi nương tựa, hay là bịnh viện người nghèo, hoặc trại trẻ mồ côi, … cái nào mới nghe cũng bị sếp bác cái rẹc liền. Cuối cùng, sếp Phó Bí tự chấm cái nhà thương điên có tên rất ấn tượng, là Trâu Khùng. Út Măng nghe mà run giò muốn khùng luôn, liền phôn ngay cho bên quân đội chuẩn bị bố trí hỏa lực cực mạnh, lập các ổ đề kháng xung quanh để đề phòng, đồng thời báo Ban Giám đốc bịnh viện di lý đi bớt những bịnh nhân nặng. Có điều trong bụng hắn vẫn thắc mắc là sao sếp lại lựa nơi nguy hiểm vậy.
Chuyến đi thăm thiệt êm xuôi, báo chí đưa tin bài rầm rộ về sự quan tâm của sếp Phó Bí tới người nghèo khổ, có cái bức hình bự tổ chảng chiếm nửa trang nhứt các báo. Ngộ nhứt là ngó trong đó thấy sếp Phó Bí đứng dóng hàng ngang cùng đám bịnh nhân, ai ai cũng cười hết cỡ, miệng choạc oạc tới mang tai luôn, coi mà mắc cười nôn ruột, tinh thần dân chúng lên ào ào.
Dzậy mà Út Măng coi bộ còn bâng khuâng, sếp bèn ôn tồn dạy bảo:“Tớ hỏi cậu nhá … là nghe cậu mà đi thăm các cụ có công, sắp xuống lỗ cả, tuyền là thắc mắc xin xỏ chế độ chính sách, mặt mày lại chả méo xệch ra … Lên phim lên ảnh thì nó còn ra cái thể thống cống rãnh gì nữa ? … Còn thăm bệnh viện “bình dân” á? … Đã nghèo lại ốm đau quặt quẹo, đui què mẻ sứt, chụp ảnh thì nó có cười cũng ngang với mếu … Trại trẻ mồ côi lại rặt lũ nhóc ba tuổi ranh mũi rãi lòng thòng, khóc như ri cả ngày … Cậu dơ roi bắt chúng nó nhe răng cười để quay phim chụp ảnh chắc ?”…
“Trờ … ờ …ời !” Út Măng vội bụm miệng để khỏi thốt ra lời thán phục cụ Phó Bí rành đời và thâm hậu dzô cùng tận. Ba Sàm
Một lần do dậy trễ nên sếp Phó Bí truyền lệnh cho xe máng còi hủ vô, chạy tẹt ga luôn, đặng kịp họp trung tâm. Rủi trên đường xe sếp đụng một bà già làm bả văng tuốt lên nóc xe nằm chình ình trên đó. Bà già la khóc quá trời, một hồi rồi im re, Út Măng sớ rớ tính móc di động kêu xe cấp cứu.
Nhưng sếp Phó Bí tỉnh rụi, ra lệnh: “Cậu còn loay hoay gì đấy nữa ? Không mau lấy bộ đàm gọi vệ sĩ ra đưa bà ấy vào nhà xác cho kịp ngay đi. Nhớ bảo chúng nó phúng điếu cho nó đàng hoàng vào đấy nhá”.
Đang dùng bữa, sếp Phó Bí mắc đi cầu gấp. Ổng lao vội đi không kịp kêu Út Măng theo để đề phòng tụi “Diễn-Biến-Thời-Bình” nấp ngoài đó khủng bố tư tưởng làm giảm khoái cảm bài tiết.
Út Măng ăn dưới bếp, nhưng với ý thức cảnh giác, tinh thần trách nhiệm cực cao, liền quăng ào bát đũa, xách khẩu đại liên rượt theo. Ngồi trong cầu tiêu ngó ra thấy vậy thì sếp thương cảm vô cùng, bèn dõng dạc chỉ thị vọng ra: “Người xưa dạy ‘Giời đánh còn tránh miếng ăn’, ai lại khổ thế … Sao cậu không sáng kiến bưng mâm ra đây luôn, vừa xơi vừa ‘lo’ cho tớ“.
Họp quyết định nhân sự. Cân nhắc giữa hai người là sếp Phó Bí và tay Ba Xạo. Biết chắc cuộc họp vô cùng hệ trọng, sẽ kéo dài cả buổi không nghỉ nên Út Măng đã tuân lệnh sếp thiết kế một cái bình nhựa mềm có ống dẫn lưu, dùng băng keo gắn sát vô bắp vế ổng phòng khi mắc tiểu thì khỏi ra ngoài ảnh hưởng chất lượng cuộc họp.
Thiệt là diệu kế! Vì báo hại cho Ba Xạo, ý kiến trong cuộc họp thì búa xua, bầu không khí như giữa cơn bão cấp mười hai, vậy mà hắn phải xin phép đi vệ sinh tới mấy lần. Mỗi lần đó là phe sếp Phó Bí tranh thủ kể tội Ba Xạo, nhiều đệ tử của hắn cũng thừa cơ trở mặt phản phé, tung ra vài lời bóng gió xếch mé hoặc cười đểu.
Hơi ấm râm ran từ bình nước tiểu như tiếp thêm sức mạnh cho Sếp Phó. Ổng rung rinh cái đùi nặng chịch nước mà lòng nhẹ lâng lâng, cầm chắc phần thắng.
Vừa qua hồi gay cấn, nhưng sắp tới màn biểu quyết sinh tử, thì bất đồ Út Măng nhận phôn từ bịnh viện tới. Tin sét đánh!!! Ông thân sinh sếp Phó đi chơi đụng xe, đang cấp cứu. Út nhào ngay vô phòng họp, khều sếp Phó Bí ra cấp báo. Như tia chớp xẹt ngang, mặt ổng biến sắc … rồi … lạnh tanh liền. Hổng nói hổng rằng, sếp quay ngay vô phòng họp tiếp, để lại Út Măng đứng ngó trân như cái cột đèn.
Chung cuộc, sếp Phó Bí thắng tuyệt đối.
Kỳ lạ hơn, cái tin ông già sếp Phó đụng xe, cấp cứu là … lầm. Nghe vậy, sếp cười ha ha, biểu:”Cậu rõ thật là hãy còn non nớt, … ‘thiếu bản lĩnh chính trị’ lắm.Tớ đã tiên đoán ngay mà. Trò của bọn thằng Ba Xạo cả thôi! Đầu năm đi ‘xem’ rồi, số ông già nhà này còn cao, sống dai đáo để“.
Bữa đó sếp Phó Bí đang ăn cơm nhưng đầu óc thì lo cho dân nghèo cơ cực, lụt lội, dịch bịnh triền miên, nên sếp không kiểm soát được việc ăn, làm rớt xuống đất miếng thịt cọp đang nhai nửa chừng. Út Măng xách cây B40 đang đứng kế bên canh me đề phòng “Các-Thế-Lực-Kình-Địch” phóng tin tức bậy bạ vô hỏng bữa ăn ngon miệng của sếp. Thấy miếng thịt cọp rớt hắn liền mau lẹ lượm ngay, bọc vô cái khăn tay, kính cẩn xin phép sếp được đem về cho con heo nọc ở nhà đang cần bồi bổ, vì mấy bữa rày cho nó đi lấy giống nhiều quá thành thử xuống sức dữ.
Sếp Phó Bí nghe chưa hết lời đã nghiêm sắc mặt, huấn thị:“Cậu không lo cho bà con mình đang đói lả nơi miền quê lụt lội à, mà lại chỉ lo cho lợn nhà mình, sao lại ‘cá nhân chủ nghĩa’ thế ?”
Út Măng ngộ ra ngay, vội lụm cụm đem miếng thịt cọp nhét ngay vô cái “Hòm Từ thiện” dựng chình ình giữa bàn làm việc của sếp Phó Bí. Sếp nhìn theo Út Măng, ánh mắt thiệt là trìu mến …
Chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng lần thứ XI, sẽ diễn ra tháng 1-2011, xin đóng góp một bài viết từ cách đây 20 năm, thế nhưng không rõ liệu thời nay, việc mở một diễn đàn để bàn về đề tài này có phải là chuyện không thể?
Nếu tôi là lãnh đạo
Sửa ngay hai thói xấu
Nguyễn Hữu Vinh
Hoan nghênh Tiền Phong đã mở diễn đàn “Nếu tôi là lãnh đạo”, vì tôi nghĩ đây là một vấn đề rất hóc búa nhưng cũng rất thú vị, bổ ích. Xin tham gia ý kiến về “đổi mới tác phong lãnh đạo”, bởi đó là điều tôi thường suy nghĩ.
Trước tiên, để nói đến “đổi mới” tác phong lãnh đạo ta cần phải đánh giá những gì thuộc về tác phong lãnh đạo kiểu cũ.
Khi được làm lãnh đạo, tôi (hoặc anh A, anh B) dễ bộc lộ thói xấu sau đây:
1- Ham muốn quyền lực. Từ ham muốn này sẽ đẻ ra một loạt thói xấu khác như tham ô, hối lộ (và ăn hối lộ), nịnh hót và ưa nịnh, gia trưởng, độc đoán …
2- Lười suy nghĩ, không chịu học hỏi kiến thức văn hóa, xã hội, khoa học (vì không học nổi và không thấy cần thiết).
Hai thói xấu này có quan hệ hữu cơ với nhau.
Đó là những biểu hiện (ít hoặc nhiều) của tác phong lãnh đạo kiểu cũ. Như vậy, để trả lời cho câu hỏi “Tôi sẽ làm gì để đổi mới tác phong lãnh đạo của mình một khi được là người lãnh đạo” sẽ khá dễ dàng.
1- Trước hết tôi sẽ phải tự lượng xét mình xem có thực xứng đáng làm người lãnh đạo hay không (nghĩa là xem trong bản thân mình, hai thói xấu cơ bản nêu trên có nặng lắm hay không). Nếu tự thấy mình đã nhiễm hai thói xấu trên đến độ không thể sửa nổi (hoặc có sửa cũng không đáng kể, không đủ thời gian), tôi sẽ kiên quyết xin được thôi làm lãnh đạo, để khỏi: – Bị kỷ luật, ngồi tù. – Bị oán trách, phỉ nhổ. – Bị lương tâm cắn dứt. – Bị sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.
2- Nếu thấy có thể làm lãnh đạo được, tôi phải hết sức nhanh chóng làm các việc sau đây: – Học tập (chuyên môn, kiến thức văn hóa, KHKT, xã hội …) – Giúp cho những người khác được học tập như mình. – Mở rộng tự do dân chủ (thực sự chứ không phải nói xuông). – Buộc mọi hành động của mình và cấp dưới vào quy định nghiêm ngặt (pháp luật, quy chế, nguyên tắc, v.v.. cụ thể, chặt chẽ) chứ không phải bằng sở thích và quyền lực cá nhân. – Cuối cùng (nhưng quan trọng nhất) là củng cố tổ chức của mình bằng cách loại bỏ những kẻ mang nặng hai thói xấu trên (tất nhiên bằng phương pháp dân chủ, có nguyên tắc rõ ràng) và đưa vào những người ít bị nhiễm hai thói xấu đó.
3- Trong suốt quá trình làm lãnh đạo, tôi phải luôn chuẩn bị bằng mọi cách, để có lớp người có thể thay thế mình một khi tự thấy bản thân lại bị nhiễm hai thói xấu trên không thể cưỡng lại nổi.