BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Gia đình/Xã hội’ Category

541. Một khả năng chịu đựng

Đăng bởi anhbasam on 11/04/2010

Financial Times

Một khả năng chịu đựng

Bài của Pico Iyer

Ngày 9-8-2008


Một vài xứ sở – chúng tôi đều biết tên (thường là những miền đất xám xịt và lạnh lẽo) – nổi trội về tính cần cù và hết thảy đều đức hạnh như những trường dòng, song lại tỏ ra thiếu khả năng hài hước. Những nơi khác lại thường có nhiều ánh nắng mặt trời hơn và gần vùng nhiệt đới, không khó khăn gì để nằm dài nghỉ ngơi; xứ ấy đứng thẳng dậy và di chuyển về phía trước, đang hoàn thành được nhiều việc, đó là một sự thách đố. Điều tôi đang tìm kiếm khi đi du lịch là một vùng đất biết cách hòa lẫn chất mơ mộng lãnh mạn với chủ nghĩa hiện thực, và biết pha trộn những gì có thể được gọi là những kỹ năng vào ban đêm, chất liệu mà chúng tôi kết hợp với tiềm thức, cùng những đặc tính của ban ngày để đảm bảo những tờ hóa đơn được chi trả và các tài khoản được cân bằng.

Tôi nghĩ điều này có cái gì đó để làm với lý do vì sao tôi tự mình giữ được cảm giác bị lôi cuốn trở lại Hà Nội lần nữa và lại một lần nữa, một thành phố mưa dầm, mờ ảo mà có lợi thế không lộ ra những nét duyên ngầm của mình. Sài Gòn, ở miền nam, đến với bạn với tất cả sinh lực trong điệu disco và vẻ sặc sỡ lòe loẹt của một cô gái nhảy ở Las Vegas; Hà nội có nét văn hóa hơn và thường khơi động sự hiếu kỳ lôi cuốn về cô gái lỡ thì chưa chồng mời bạn tới một phòng khách để nghe một câu chuyện thơ mộng có thể dẫn đến … đố ai mà biết được chuyện gì đây nhỉ?

Mấy cậu choai sinh viên đại học trong chiếc mũ xe máy lảng vảng bên các quầy sách dọc lề đường chỉ cách Hồ Hoàn Kiếm có mấy mét đã chào đón chuyến thăm viếng gần đây nhất của tôi, rồi lật qua những cuốn sách của Donald Trumph, Thomas Friedman [1] và (đặc biệt) là Condoleezza Rice; thành phố này luôn luôn là một trung tâm của sự học hỏi, và giờ đây những người trẻ tuổi biết rằng để trở nên giàu có nhanh chóng và làm chủ được toàn bộ thời khắc này thì họ nên hướng tới kẻ đối địch gần đây của mình, siêu cường trẻ nhất trên thế giới.

Cách đó không xa, những quán ăn nhỏ đang phục vụ món bánh mì que và các nhà hàng lộng lẫy như La Verticale đang kinh doanh trong một không khí lãng mạn của nước Pháp già nua, một địch thủ khác gần đây mà Hà Nội sẽ phải vui vẻ khẩn cầu nếu như nước này có thể đảm bảo có những đồng đô la từ du khách. Vây quanh họ, tất cả đều cưỡi trên đống gia sản của Thành phố Hồ Chí Minh – thành phố này thuộc về ông (y như cái tên đã được đặt sau khi ông không thể và không bao giờ thuộc về nó) – thậm chí khi những cửa hàng hợp thời trang mới nhất gần nhà thờ lớn đang bán những tấm áp phích tuyên truyền có vẻ như nhạo báng những lời huấn thị của ông là hãy “trồng cây” hoặc thu hoạch rau quả cho tổ quốc quê hương [2].

Tới thăm Hà Nội ngày nay là lập tức phải ngạc nhiên một lần nữa về những gì mà Bác Hồ và những người dân đều sôi nổi, quả quyết, tháo vát của ông đã giành được trong công cuộc bảo vệ nền độc lập của đất nước họ tách ra khỏi thế giới, để chứng kiến cảm giác giống nhau của hoạt động kinh doanh và chủ nghĩa yêu nước giờ đây được hiến dâng cho việc mời gọi cả thế giới tới như thế nào. Nơi mà việc bảo vệ đất nước từng có ý nghĩa là đóng hết tất cả cửa trước những ảnh hưởng của phương tây, giờ thì nó lại có nghĩa là quăng mọi thứ ra khỏi cái cửa mở toang.

Thực ra, hãy để ý tới mức độ ngon trớn đến thế nào khi đất nước này có vẻ như cùng lúc khi tiến khi lùi, như thể là chạy những phần mềm đời mới nhất trong một cái máy tính han gỉ, đã lỗi thời từ lâu. Những thuật hoạ hình Đức Jesus và các Tông đồ đang đứng lẫn trong số các bức tượng Phật Thích Ca tại một cửa hàng “Văn hóa Việt”; những miếng lót cốc chén có hình Che Guevara, như thể Hà Nội là một Paris hay San Francisco đang dấy lên cuộc cách mạng, và không phải trên thực tế một đồng chí từng tiếp đón Fidel Castro tại cùng một Khách sạn Metropole giờ lại chào đón Sir Mick Jagger [3] và Sir Micheal Caine [4]; những quán cà phê nho nhỏ, làm rạng ngời cho các món ăn có bạc hà và lá chanh, với khách hàng là những người dân làng xã phương Đông theo phong cách tự nhiên phóng túng. Nhiều điều đã đổi thay trong một Việt Nam hiện đại, y như ở Trung Quốc, đổi thay nhanh tới mức bạn có thể phải chụp một bức ảnh về chúng.

Những ngày này, với mức lạm phát đang tăng vọt, nền kinh tế đang trong cuộc vật lộn. Thế nhưng thành phố từ lâu đã ở trong một tình trạng sút kém nào đó: những nhà hàng có tên là Âu Lạc (chắc là không phải một cái hồ), hoặc những tên tuổi tiêu biểu như Tintin ở Việt Nam (không phải loạt truyện dài kỳ mà Hergé [5] từng sáng tác) là những gì sẽ giữ cho những hy vọng tài chính còn sống sót.

Các chủ cửa hiệu ở Hà Nội cám dỗ bạn vào quầy hàng nhỏ bé của họ, nơi ánh lên màu vàng hay màu chàm của sản phẩm sơn mài, với tất cả vẻ mê hoặc từ những người láng giềng ở Miến Điện hay Lào; nhưng hãy bắt đầu hỏi họ xem họ có thể giảm giá không, và cặp mắt của họ sẽ loé lên ánh thép và bạn phải nhớ lại về mức độ kiên cường khó mà khuất phục nổi của thành phố này ra sao (tại Thái Lan, những người bán hàng có được giá bán hợp lý từ việc tán gẫu để khích lệ khách; ở Hà Nội thì người ta lại nhìn chòng chọc vào bạn khiến bạn phải ái ngại).

Người đàn ông dẫn tôi tới nơi hành hương nổi tiếng nhất của Đạo Phật tại miền bắc – Chùa Hương, mất hai giờ đồng hồ từ Hà Nội – mà hoàn toàn không cho biết chút thông tin về văn hoá hay tôn giáo gì cả, nhưng lại hoàn hảo trong việc kể lại sự sắp xếp đội hình của đội bóng Chelsea FC. Trên vỉa hè dọc theo ngay cả những đường phố bận rộn nhất, người dân thi đấu rất quyết liệt trong những trò chơi như cầu lông khi màn đêm bắt đầu đổ xuống – trong lúc những người chị em của họ để lại chiếc xe Honda Dream, cởi bỏ mũ xe máy, rũ tung đầu tóc, và chuẩn dùng các món ăn nóng hổi trong một ngôi biệt thự thời Pháp thuộc đã được sửa lại.

Đối với tôi, hầu hết các thành phố quyến rũ nhất trên thế giới là những nơi từng chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử quá đến nỗi chúng dường như đã làm thành một khối với lịch sử và sẽ không bao giờ trở thành nạn nhân của chính mình: như Beirut, Thượng Hải, ngay cả Havana nữa cũng đều có cách riêng của nó. Hà Nội vừa vặn một cách hoàn hảo bên trong nhóm này, trong khi Sài Gòn, dễ vỡ và hào nhoáng, sẽ không bao giờ thuộc nhóm này.

Những khung cảnh của thành phố – khu Văn Miếu, những hồ nước luôn mù sương, cho nên thành phố có vẻ ẩn trong sương mù (và giờ đây là khói bụi ô nhiễm) những tòa nhà gợi nhớ tới Bác Hồ – không còn lãng mạn như chúng từng có khi bước ra từ một tờ rơi quảng cáo du lịch năm 1963. Thế nhưng lúc bồng bềnh trên một chiếc xích lô [một loại xe đạp ba bánh] thả dọc theo những con phố vào thời điểm ánh đèn đường đang lên dần và bạn nhìn thấy những nhà hàng đèn lồng giăng khắp, những ngõ nhỏ dẫn tới các ngôi đền hay những quán rượu mới mở sang trọng, những phòng tranh kiểu cách gợi lại sự hiến dâng hằng nhiều thế kỷ cho nghệ thuật của Hà Nội, bạn sẽ nhận ra rằng đây là một miền đất, nơi ấy mọi thứ như vô hình, tất cả đều khuất tầm nhìn trong khi bạn có thể kêu tên chúng, điều ấy tạo cho thành phố này một tầm quan trọng, ảnh hưởng và khả năng của nó để chịu đựng.


Cuốn ‘The Open Road” của Pico Iyer, một cuốn sách viết về Đức Dalai Lama, đã được xuất bản đầu năm nay.

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008


[1] Ông có hai cuốn sách đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam trong mấy năm gần đây gây trào lưu hâm mộ có phần thái quá, đến nỗi tên cuốn sách đã thành câu cửa miệng của một số quan chức muốn chứng tỏ tri thức và tư tưởng ‘đổi mới’ của mình:”Chiếc Lexus và cây ô liu”, và “Thế giới phẳng”. Xem ““Thế giới phẳng” và Việt Nam chúng ta” (Tuổi Trẻ, 30/3/2006)

[2] Xem bài 540.Dạo quanh thủ đô của Việt Nam trong cuộc tìm kiếm cảm giác yên bình: ý tác giả muốn nói tới cửa hàng trên phố Nhà Chung chuyên bán các áp phích tuyên truyền từ thời chiến tranh.

[3] Giọng ca, cây ghi ta số một trong ban nhạc lừng danh mấy chục năm nay với toàn những ông già cỡ 60 The Rolling Stone (không rõ ông qua Việt Nam hồi nào?)

[4] Ngôi sao điện ảnh người Anh từng hai lần đoạt giải Oscar (theo answer.com)

[5] Heger (1907-1983)

———

A capacity to endure

By Pico Iyer

Published: August 9 2008 01:25 | Last updated: August 9 2008 01:25

Some places – we all know their names (and they’re generally in grey and wintry climes) – excel at hard work and all the Sunday School virtues, but seem to lack a sense of fun. Others, more often in the sun and close to the tropics, have no problem lying down; it’s standing up and moving forwards, getting things done, that is a challenge. What I’m looking for when I travel is a place that knows how to mix romance with realism, and to blend what might be called the night-time skills, the stuff we associate with the subconscious, with the daytime qualities that ensure bills get paid and the accounts are balanced.

I think this has something to do with why I keep feeling myself pulled back again and again to Hanoi, a rainy, faded place that has the advantage of not being obvious in its charms. Saigon, to the south, comes at you with all the go-go energy and brassiness of a Vegas showgirl; Hanoi, more internal in its interests, and visibly more recessive (even though its motorbike-per-square-inch ratio is rising quickly), has the more cultured and often intriguing appeal of a maiden aunt who invites you to a salon for a poetry recital that can lead to … who knows what?

University kids in motorbike helmets browsing along the streetside bookstalls just yards from Hoan Kiem Lake greeted me on my arrival most recently, flipping through books by Donald Trump, Thomas Friedman and (especially) Condoleezza Rice; the city has always been a centre of learning, and now its young know that to get rich quick and master the global moment they must turn to their recent adversary, the youngest superpower in the world.

Nearby, bistros were serving baguettes and gorgeous restaurants like La Verticale were trading in the romance of old France, another recent antagonist that Hanoi will gladly invoke if it can ensure tourist dollars. Around them both sat the legacy of Ho Chi Minh – this city belongs to him (as the city named after him does not and never will) – even as the latest chic stores near the cathedral were selling propaganda posters that seem to mock his injunctions to “grow coconuts” or harvest vegetables for the motherland.

To arrive in Hanoi today is at once to marvel anew at what Uncle Ho and his equally resilient, determined, resourceful people achieved in protecting their country’s independence from the world, and to see how that same sense of enterprise and patriotism is now devoted to letting the world in. Where protecting the motherland once meant closing the doors to western influences, now it means throwing every door wide open.

It is, in fact, to notice how sleekly the country seems to be moving forwards and backwards at the same time, as if running the latest software on a rusty, long-outdated computer. Depictions of Jesus and the Apostles stand among the Buddha statues at a “Viet Culture” store; coasters represent Che Guevara, as if Hanoi were a Paris or San Francisco playing at revolution, and not in fact a comrade that hosted Fidel Castro in the same Metropole Hotel that now welcomes Sir Mick Jagger and Sir Michael Caine; small cafés, lighting up every dish with mint and lemongrass, come by their East Village bohemianism naturally. Things change in modern Vietnam, as in China, as fast as you can photograph them.

These days, with inflation soaring, the economy is struggling. But the city has long had a certain languor: restaurants called Au Lac (nowhere near a lake), or titles representing Tintin in Vietnam (no volume that Hergé ever penned) are what will keep financial hopes alive.

Hanoi’s shopkeepers entice you into their little stalls, gleaming with golden or indigo lacquer, with all the charm of their neighbours in Burma or Laos; but start asking them if they can come down in price, and their eyes turn to steel and you recall how hard the city was to break (in Thailand, they get a good price by chatting you up; in Hanoi by staring you down).

The man who took me to the most important Buddhist pilgrimage site in the north – the Perfume Pagoda, two hours from Hanoi – offered no cultural or spiritual information at all, but was definitive in his recitation of the line-up of Chelsea FC. Along even the busiest streets, people play furious games of badminton on the pavement as night begins to fall – while their sisters get off their Honda Dreams, pull off their helmets, shake their hair free, and prepare to serve up fusion food in a restored French Colonial villa.

The most alluring cities in the world, for me, are the ones that have seen so much history that they seem to have made a pact with it, and will never be its victim: Beirut, Shanghai, even Havana in its way. Hanoi fits perfectly into this group, as Saigon, brittle and flashy, never will.

The sights of the city – its Temple of Literature, the lakes permanently wreathed, so it seems, in mist (and now in pollution), the buildings remembering Uncle Ho – are as prosaic as they come, straight out of a 1963 tourist brochure. But drift in a cyclo [bicycle rickshaw] down the streets as the lights come on and you see lanterned restaurants, little lanes leading to temples or chic new boîtes, stylish galleries recalling Hanoi’s centuries-old devotion to the arts, and you realise that this is one place where it’s everything unseen, all the anti-sights, as you might call them, that gives the place its weight and its capacity to endure.

Pico Iyer’s ‘The Open Road’, a book on the Dalai Lama, was published earlier this year

Copyright The Financial Times Limited 2008

Đăng trong Gia đình/Xã hội | Tagged: | 2 phản hồi »

540. Dạo quanh Thủ đô VN kiếm tìm cảm giác yên bình

Đăng bởi anhbasam on 10/04/2010

THE WALL STREET JOURNAL

Dạo quanh Thủ đô của Việt Nam,

trong cuộc kiếm tìm cảm giác yên bình

Bài của CLAUDIA BLUME

Viết riêng cho THE WALL STREET JOURNAL

Ngày 25-7-2008


Với nét pha trộn di sản của thời Pháp thuộc, các phố xưa, hồ nước và những con đường lớn rợp bóng những hàng cây, Hà Nội là một trong những thành phố đẹp nhất của châu Á.

Khám phá thủ đô của đất nước Việt Nam bằng cách đi bộ thì có thể sẽ là một kỳ công thực sự. Các vỉa hè thường bị tặc nghẽn bởi xe máy dựng đầy và các sạp bán hàng, làm cho cuộc đi dạo của ta trở thành không có chủ đích trên một con đường đầy chướng ngại. Một bức tường âm thanh không hề dứt từ vô số xe máy và tiếng còi xe có thể làm cho ta mệt lử. Những người bán dạo cố gắng bán cho bạn mọi thứ từ những bưu thiếp cho tới trái cây có thể thử thách sức chịu đựng của bạn. Và thách thức lớn nhất của bạn có lẽ chỉ là đi ngang qua những con phố nhộn nhịp của Hà Nội mà vẫn còn sống sót.

Thế nhưng có những cách để khám phá các đại lộ yên tĩnh hơn giữa khung cảnh cực kỳ lộn xộn kia. Ngay ở đây có một cách đi bộ nhàn tản từ khu phố thời Pháp thuộc thanh lịch đến những con đường xinh đẹp của khu phố cổ Hà Nội có cả những nơi dừng chân để mua sắm trên dọc đường đi.

8 giờ 30 SÁNG. QUÁN CÀ PHÊ ÂU LẠC

Nếu một bát phở là một thứ súp sợi mì gạo tại quán nhỏ bên đường không phải là ý niệm của bạn về một bữa sáng tuyệt vời, thì hãy bắt đầu ngày mới của mình tại quán cà phê Âu Lạc (57 phố Lý Thái Tổ, điện thoại 84-4-825-7807). Quán ăn Pháp ấm cúng trong khoảng sân nho nhỏ của ngôi biệt thự lớn kiểu Pháp nổi tiếng về khoản cà phê ngon nhất thành phố và được mến chuộng cả với dân bản xứ lẫn người ngoại quốc thường trú lâu năm. Nếu trời mưa hoặc quá nóng bức, hãy bước sang quán Paris Deli (số 6 Phố Phan Chu Trinh, điện thoại 84-4-934-5269), một quán cà phê trong nhà tại một ngôi biệt thự từ thời thuộc địa cũng phục vụ bữa sáng kiểu Pháp được ưa chuộng như bánh sừng bò hay báng mì que.

9 GIỜ 30 SÁNG. PHỐ TRÀNG TIỀN

Cuốc bộ một quãng vài mét dọc Phố Lý Thái Tổ cho tới khi bạn nhìn thấy Nhà hát Lớn Hà Nội, được người Pháp xây dựng từ những năm đầu thế kỷ 20. Nó được phỏng theo Nhà hát Quốc gia Pháp – trên một quy mô nhỏ hơn (cũng được biết đến dưới cái tên Palais Garnier) và được hoàn thiện năm 1911. Tuy nhiên, vào nửa sau của thế kỷ 20, tòa nhà đã bị ọp ẹp. Giờ nó là nơi tổ chức các chương trình biểu diễn nghệ thuật, gồm có ca kịch, vũ kịch, ca nhạc và làm giảng đường, cũng như các hội nghị và họp mặt tập thể. Các khách thăm viếng có thể xem chương trình biểu diễn ở đây bằng tiếng Anh trên tờ Vietnam News hoặc trên trang Web hanoigrapevine.com.

Từ nhà hát, hướng về Phố Tràng Tiền trông như con phố chính dốc thoai thoải trong một thị trấn nhỏ của Pháp hồi thế kỷ 19. Hầu hết các tòa nhà được quét vôi trắng nhạt và vàng không cao tới trên ba tầng và đều có các cửa hàng dưới tầng chệt. Một số bao lơn và mặt tiền nhà chế tác bằng khung sắt nghệ thuật nom đẹp mắt, được trang trí bằng các hàng cột, hoa văn, và những cánh cửa chớp bằng gỗ kiểu Pháp thanh lịch. Một vài ngôi nhà vẫn còn các hàng chữ Pháp ốp trên tường – như alimentation (thực phẩm), hay ameublement (đồ dùng gia đình) – cho thấy những gì được bán ở đây khi người Pháp còn chiếm đóng thành phố.

Bạn có thể bắt gặp các hiệu sách, quán bán kem, cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ và khăn thêu ở đây. Thế nhưng hầu hết du khách tìm đến các phòng bán tranh nghệ thuật. Chuyến thị sát đáng giá là ở Hanoi Studio (số 13 Phố Tràng Tiền, điện thoại 84-4-936-4757) và Thanh Binh Gallerry (25-27 Phố Tràng Tiền, điện thoại 84-4-825-1532). Life Photo Gallery (số 39 Phố Tràng Tiền, điện thoại 84-4-936-3886) chuyên bán các bức ảnh đẹp về Hà Nội cũng như những bức chân dung người dân tộc thiểu số của Việt Nam.

Tranh nghệ thuật đã trở thành món kinh doanh có quy mô lớn ở Việt Nam, và nếu thuê các nghệ sĩ có tên tuổi như Nguyễn Thanh Bình, nổi tiếng với loại tranh các cô gái mặc áo dài trắng, loại trang phụ truyền thống của Việt Nam, và Lê Thiết Cương, người hay vẽ các phong cảnh nông thôn miền núi, thì giá cả đã vọt lên như hỏa tiễn kể từ khi các gian bán tranh nghệ thuật có tính thương mại đầu tiên ở Hà Nội được mở vào đầu những năm 1990. (Một bức sơn dầu khổ 130cm x 150cm của Lê Thiết Cương giá khoảng 5.000 đô la tại Hà Nội lúc này.) Bị lôi cuốn bởi thành công mang lại lợi nhuận của một số hoạ sĩ, giờ đây hầu hết các phòng tranh của Hà Nội trưng bày những sản phẩm nghệ thuật trông na ná nhau.

Để tìm thêm những bức tranh có phong cách riêng, ví như các tác phẩm của Nguyễn Minh Thành hay của các họa sĩ Đinh Thị Thắm Poong và Đinh Ý Nhi, tất cả họ đều có các cuộc triển lãm nhiều nơi trên thế giới và đang giành được một nhóm những ủng hộ viên trong số các nhà sưu tập ở châu Á, thì hãy đón một chuyến taxi đến phòng tranh Art Vietnam, do một người Mỹ là Suzanne Lecht sở hữu (số 7 Phố Nguyễn Khắc Nhu, điện thoại 84-4-927-2349). Phòng tranh khác nữa là Studio Tho ở số 78 Phố Mã Mây (điện thoại 84-4-240-9877). Hãy vào trang Web hanoigrapevine.com để biết những cuộc triển lãm mới nhất và các sự kiện văn hóa tại Hà Nội.

10 GIỜ 30 SÁNG. KHÁCH SẠN SOFITEL METROPOLE

Từ Phố Tràng Tiền, rẽ phải tới Phố Ngô Quyền để ngưỡng mộ một trong những khách sạn nổi tiếng trong lịch sử và đẹp nhất châu Á: Sofitel Metropole với những cửa chớp màu xanh lục có khắc thương hiệu và mặt tiền nhà màu trắng cổ điển.

Trong những thời kỳ thuộc địa, khách sạn này được biết đến dưới cái tên Metropole Hotel, là khách sạn đẹp nhất ở Đông Dương thuộc Pháp. Sau cuộc Chiến tranh Việt Nam – người Việt Nam gọi là cuộc Chiến tranh của Mỹ – khách sạn này rơi vào tình trạng cũ nát. Vào đầu những năm 1990, tổ hợp quản lý khách sạn của Pháp Accor chấp thuận nâng cấp và quản lý, rồi tới năm 1992, nó được mở cửa lại với dáng lộng lẫy như ngày nay dưới cái tên Sofitel Metropole.

Dọc theo con phố là nhiều hình mẫu hơn về lối kiến trúc thuộc địa Pháp tao nhã, ví như tòa nhà vốn là dinh thống đốc Bắc Kỳ của Pháp, cái tên đã đi vào lịch sử của miền bắc Việt Nam. Ngày nay, tòa nhà lộng lẫy và rộng lớn với mặt tiền màu kem, hàng rào bằng sắt hoa văn và mái vòm cổng được trang trí nghệ thuật nay làm nơi tiếp tân các khách của nhà nước Việt Nam.

11 GIỜ SÁNG. HỒ HOÀN KIẾM

Quay lại Phố Tràng Tiền và đến cuối phố, qua bên kia đường là đến Hồ Hoàn Kiếm, cái tên có nghĩa “hồ của kẻ được trả lại thanh gươm.” Theo truyền thuyết, Hoàng đế Lê Lợi trị vì triều đại được gọi là Hậu Lê vào thế kỷ 15, ông đã sử dụng thanh gươm thần để đánh đuổi (triều đại nhà Minh) người Trung Quốc. Sau thắng lợi của mình, ông trả lại thanh gươm cho một con rùa vàng khổng lồ ẩn sâu dưới hồ nước. Cái Tháp Rùa bé xíu trên một hòn đảo nhỏ giữa hồ Hoàn Kiếm được xây dựng để tưởng nhớ sự kiện này và ngày nay nó thường được sử dụng như là một biểu tượng của thành phố *.

Dạo quanh vài mét dọc theo bờ phía tây nam hồ cho tới khi bạn phát hiện Hapro Cafe, một quán cà phê ngoài trời có bóng cây che phủ.

Với những chiếc dù che nắng khổng lồ quây xung quang một ki-ốt tròn, cà phê được phục vụ nhanh chóng ngay tại chỗ. Nó là một nơi nghỉ ngơi khá là thoải mái giữa khung cảnh chen lấn hối hả của Hà Nội và là một nơi tuyệt vời cho những ai muốn ngoạn cảnh. Dân cư thành phố thích tới bên hồ để tản bộ hoặc chuyện gẫu, tức luyện tai và chân, hay chơi cầu lông vào buổi sáng sớm. Quán Hapro Cafe phục vụ nhiều loại cà phê và nước quả, gồm có nước quả dừa tươi, kem, bánh và những bữa ăn nhẹ khác.

11 GIỜ 30 SÁNG. MUA SẮM TRONG KHU GIÁO ĐƯỜNG

Từ Hapro Cafe, băng qua bên kia đường Phố Lê Thái Tổ và rảo bộ ít phút dọc theo con đường lớn bên hồ với những tòa nhà được xây thâm thấp từ thời thuộc địa.

Rẽ trái sang Phố Hàng Trống và rẽ trái nữa tới Phố Nha Tho, nghĩa là Phố Nhà Thờ; Nhà thờ Lớn-Thánh đường St.Joseph nằm ở cuối con đường nhỏ. Nhà thờ Thiên chúa giáo, với mặt tiền màu xám và tòa tháp đôi thẳng đứng, được người Pháp xây năm 1886 và vẫn lôi cuốn một lượng quần chúng giáo dân đông đảo.

Trong những năm gần đây, Phố Nhà Thờ và các con đường liền kề với nó – như Phố Hàng Trống, Phố Nhà Chung và Phố Ấu Triệu – đã trở thành một địa điểm hấp dẫn du khách mua sắm. Bạn sẽ tìm được tranh sơn mài sản xuất hàng loạt và những chiếc đèn lồng và chao đèn Việt Nam sặc sỡ, các cửa hàng bán đồ bài trí trong gia đình kiểu Á châu cũng như một lượng lớn các cửa hiệu bán đồ thủ công mĩ nghệ Việt Nam, khăn trải giường và chăn được thêu dệt bằng tay, và những đồ dùng kiểu dáng hợp thời trang.

Để có một món quà lưu niệm đặc biệt từ Việt Nam, hãy tới cửa hiệu có tên là P (số 8 Phố Nhà Chung, điện thoại 84-4-928-6588) hoặc Hanoi Gallery (số 17 Phố Nhà Chung, điện thoại 84-4-928-7943). Cả hai cửa hiệu đều chuyên bán những tấm áp-phích tuyên truyền, nhiều tấm được vẽ bằng tay và được cho biết là ra đời từ thời kỳ Chiến tranh Việt Nam.

Phố Nhà Thờ có một số các quán ăn quốc tế thú vị. Để thưởng thức món ăn Ý, hãy tới Mediterraneo (số 23 Phố Nhà Thờ, điện thoại 84-4-826-6288), để khao một bữa các món Tây Ban Nha thì đến La Salsa (số 25 Phố Nhà Thờ, điện thoại 84-4-828-9052). Quán Cafe Moca là một nơi ưa chuộng của dân Hà Nội xưa, chuyên phục vụ các món ăn Việt Nam và quốc tế (số 14-16 Phố Nhà Chung, điện thoại 84-4-825-6444). Tất cả đều là những địa điểm tuyệt hay, nơi mà bạn có thể vừa ăn trưa vừa hòa mình vào cuộc sống đường phố sôi động của Hà Nội. Ngắm người xe qua lại, từ những người đàn bà dưới vành nón với đôi quanh gánh hàng hóa nặng nhọc trên đôi vai, những người bán dạo hoa quả chở trên giá đèo hàng sau xe đạp hay vài chiếc xích lô còn sót lại của thành phố – một thứ xe đạp ba bánh truyền thống của Việt Nam.

Để có một tách cà phê tuyệt vời sau bữa ăn trưa, hãy hòa vào không khí hiện đại của Highland Coffe (số 6 Phố nhà Chung), một thành công của hãng Starbucks ở Việt Nam.

2 GIỜ 30 CHIỀU. KHU PHỐ CỔ

Trong lúc đứng đối diện với Nhà thờ Lớn, bạn sẽ nhìn thấy Phố Lý Quốc Sư bên tay phải. Hãy đi dọc phố cho tới khi gặp Phố Hàng Gai vô cùng náo nhiệt, con phố dẫn tới Phố Hàng Bông khi bạn đi về hướng tây. Lúc này bạn đang tiến vào Khu phố Cổ của thành phổ với mê cung những con ngõ hẻm chật hẹp cùng cuộc sống phố phường nhiều vẻ và sôi động. Đối với nhiều người, khu vực này tượng trưng cho linh hồn thực sự của Hà Nội. Mỗi một con đường trong 36 phố lân cận được sử dụng chuyên bán một loại sản phẩm hay một ngành nghề kinh doanh, và nhiều trong số đó vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay.

Có một thời khi hầu hết cửa hiệu trên Phố Hàng Gai chuyên bán dây gai và dây thừng, song giờ đây nó chủ yếu được biết đến với rất nhiều những cửa hiệu bán hàng tơ lụa. Ở khu vực này, đặc biệt là dọc theo phố Hàng Bông và Hàng Gai, cũng tập trung một lượng lớn các phòng tranh nghệ thuật. Giá bán tranh trong khoảng từ vài trăm cho tới vài ngàn đô la.

Ở đầu Phố Hàng Gai, rẽ sang Phố Tô Tịch bé nhỏ, nơi bày bán một dãy các sản phẩm cũng có thể được thấy ở khu vực quanh nhà thờ – nhưng thường rẻ hơn nhiều. Lúc kết thúc cuộc du ngoạn mua sắm của mình, bạn hãy đặt cái túi xách của mình xuống, ngồi lại bên những người bản xứ ở đây trên những chiếc ghế nhựa con con trước quán nước nhỏ dọc theo con phố và thưởng thức một cốc nước hoa quả hay sữa chua với rau xà lách quả tươi.

3 GIỜ 30 CHIỀU. “HÀ NỘI HILTON”

Được bổ túc kiến thức theo cách đó, bạn có thể gần có được một cái nhìn thoáng qua về lịch sử gần đây hơn của Việt Nam – một chuyến viếng thăm nhà giam Hỏa Lò, được biết đến ở phương Tây dưới cái tên “Hanoi Hilton.” Cái tên nhạo báng được đặt trong chiến tranh bởi các tù bình Mỹ từng bị giam ở đây – trong số họ có ứng viên tổng thống đảng Cộng hòa Hoa Kỳ John McCain, người từng có năm năm rưỡi trong nhà tù. Bạn sẽ cần một chuyến taxi để tới đó (số 1 Phố Hỏa Lò, điện thoại 84-4-824-6358); đi mất 10 phút.

Một phần nhỏ của nhà lao được người Pháp xây từ những năm 1880 này giờ là một khu bảo tàng. Phần còn lại đã bị phá bỏ trong những năm 1990 để xây một tổ hợp khách sạn hạng sang và văn phòng cho thuê. Khu bảo tàng hầu hết tập trung vào hành động ngược đãi tàn bạo đối với những tù nhân Việt Nam dưới chế độ của thực dân Pháp. Một phần của khu bảo tàng cũng được thiết kế cho thấy hàng trăm nhân viên người Mỹ từng bị giam ở đây trong cuộc Chiến tranh Việt Nam. Những tù binh khi đó, có cả ông McCain, đã cho biết rằng họ bị tra tấn và phải sống trong các điều kiện sinh hoạt khốn khổ. Không có dấu hiệu nào của tình trạng này được đề cập đến trong khu bảo tàng. Ngược lại – những thứ trưng bày khẳng định rằng những người Mỹ đã được đối xử tốt, và các bức ảnh cho thấy những tù nhân có vẻ khỏe mạnh đang chơi thể thao và tổ chức lễ Giáng sinh.


- Claudia Blume là một nhà văn làm việc tại Hong Kong.

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

* Xem wikipedia chi tiết và chính xác hơn.

Đăng trong Gia đình/Xã hội | Tagged: , , | 3 phản hồi »

526. PHẬT Ở TẠI TÂM

Đăng bởi anhbasam on 30/03/2010

PHẬT Ở TẠI TÂM


TS Phạm Gia Minh *


Dân gian có câu : “Phú quý sinh lễ nghĩa” cho nên khi đánh giá quy mô tổ chức của bất kỳ một sự kiện  nào trong đời sống cộng đồng cũng phải gắn nó với bối cảnh kinh tế- xã hội cụ thể. Trước Đổi mới, cuộc sống vật chất khó khăn, mọi thứ đều phải phân phối theo chế độ tem phiếu thì làm sao có những đám cưới xa hoa, linh đình tốn bạc tỷ  như ngày nay và các lễ hội truyền thống hay tôn giáo cũng ít rầm rộ , quy mô hoành tráng và phong phú  như bây giờ. Khi mà miếng cơm manh áo và những vật dụng sinh hoạt thiết yếu cùng cơ hội học hành , nghề nghiệp đã tạm ổn thì nhu cầu tinh thần của người dân tham gia vào các hoạt động cộng đồng ( trong đó có các lễ hội tôn giáo, tâm linh và từ thiện  ) , nhu cầu được tôn trọng nhân phẩm và thể hiện khả năng sáng tạo  càng ngày càng có xu hướng gia tăng . Đó cũng là một quy luật xã hội mang tính toàn cầu.

Việc long trọng đón rước chín viên ngọc xá lợi Phật lần đầu tiên từ Ấn độ về Việt nam trước hết đã thể hiện cho thế giới thấy ở nước ta Phật giáo đang được xã hội  ( Nhà nước và nhân dân ) tạo điều kiện thuận lợi để phát triển . Điều này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng sau những gì xảy ra ở tu viện Bát nhã tỉnh Lâm đồng gây ồn ào dư luận trong và ngoài nước. Thiết nghĩ đó cũng là sự kiện mang ý nghĩa đối ngoại khi những viên ngọc xá lợi  đã được phía bạn trao cho Phó chủ tịch nước Nguyễn thị Doan khi bà sang thăm Ấn độ.

Tuy nhiên hình thức long trọng, hoành tráng với chi phí hơn 1,9 tỷ VND cùng với việc huy động những chiếc xe hàng “ khủng” thời @ như Hummer , Limousine cho chuyến rước ngọc xá lợi đã gây nên những dư luận nhiều chiều trong xã hội. Tôi nghĩ rằng bình thường thì ít ai lại có thái độ khắt khe và so đo trước một sự kiện tôn giáo có ý nghĩa lớn lao như vậy . Nhưng có thể trong sâu thẳm tâm tư của một bộ phận không nhỏ dân cư hiện nay đang “gợn” lên những thắc mắc nho nhỏ khi thấy càng ngày càng  có nhiều nhà sư lái ôtô xịn, đi xe máy loại đắt tiền như SH, Spacy hay Honda@ tay cầm mobile phôn đời chót . Các Phật tử là những bà con nông dân vùng sâu vùng xa hay cán bộ về hưu hưởng trợ cấp nhỏ nhoi khi nhìn thấy cảnh này hẳn cũng phải suy nghĩ mông lung lắm …

Ở nhiều địa phương các quan tham coi thường kỷ luật tổ chức, quên lời thề đảng viên vì họ vẫn đinh ninh có các nhà sư cao tay “lập lễ giải hạn” cho họ mỗi khi gặp sự cố và không hiếm trường hợp những vị quan tham biến chất này đã vung vãi “tiền chùa” để cúng “công đức” xây dựng thiền viện nơi quê nhà theo đúng câu mà dân gian đã nói là “của người phúc ta “…

Tinh thần nguyên thủy của Phật giáo là sống Từ bi, Hỷ xả, Độ lượng và Thanh tịnh tránh Tham, Sân , Si… Những đức tính này có thể và nên mãi mãi là tấm gương cho mọi người cùng soi để mà hàng ngày sửa tâm của mình . Phật ở tại Tâm đơn giản là như vậy chăng ? đâu cần phải sắp mâm cao cỗ đầy, tiền công đức hậu hĩ và lễ nghi long trọng, hoành tráng. Tôi lại nhớ một câu nói bất hủ : “Ở đâu mà người ta trọng hình thức, lễ nghi hoành tráng,  ồn ào đại ngôn thì cái nội dung có giá trị đích thực sẽ len lén mà cắp nón ra đi …” .

Từ trước cho tới nay chân lý vẫn  đơn giản như vậy , thế nhưng hiểu được nó nói chung là phải trả giá.


Thăng long- Hà nội 30/3/2010

* Ba Sàm:

Cùng một tác giả: + Thoát Á mới có thể ‘Thoát thân’ (TVN);  + Quốc gia “tự nâng mình” theo chuẩn mực thế giới;  + Sức mạnh của trung thực (ĐHSP).

Mời đọc những bài liên quan: + Phật xá lợi và những chiếc xe đời mới đắt tiền (TVN);  + Rước xá lợi của Đức Phật: của trao và cách nhận;  + Thư của một Phật tử gửi Đại đức Thích Thanh Thắng.

Đăng trong Gia đình/Xã hội | Tagged: | 14 phản hồi »

524. Từ cải cách y tế Mỹ ngẫm về lộn khái niệm

Đăng bởi anhbasam on 28/03/2010

Từ cải cách y tế Mỹ ngẫm về lộn khái niệm

Nguyễn Quang A *


Ngày 23-3-2010 Tổng thống Mỹ Obama đã ký ban hành luật cải cách y tế Mỹ. Dẫu luật này còn gặp nhiều khó khăn do Đảng Cộng hòa nói sẽ dùng mọi biện pháp để ngăn cản việc thực hiện và cả chục bang (do đảng Cộng hòa nắm quyền) đe dọa sẽ kiện đạo luật này vi hiến, Tổng thống Obama đã có một kỳ công ngoạn mục, giữ được một lời hứa quan trọng của mình khi tranh cử.

Sau khi được thực hiện, luật này sẽ cải tổ sâu sắc xã hội Mỹ, nó là một sự điều chỉnh rất khó khăn và vô cùng lớn của chủ nghĩa tư bản Mỹ. Nó sẽ đảm bảo thêm cho 32 triệu người Mỹ các dịch vụ y tế cơ bản mà họ chưa được hưởng. Đảng dân chủ đã định đưa ra đạo luật cải cách y tế từ nhiều chục năm qua nhưng đều thất bại, lần này họ đã thành công.

Trong khi các nhà nước phúc lợi châu Âu đã đảm bảo dịch vụ y tế cơ bản cho mọi người dân từ lâu, thì hệ thống y tế của Mỹ dựa quá nhiều vào sự tự nguyện, vào thị trường, vào khu vực tư nhân nên đã khiến hàng chục triệu người không có bảo hiểm y tế.

Phúc lợi xã hội tạo gánh nặng cho nhà nước ở các nước châu Âu và đã buộc các nước này có những cải tổ hệ thống để nâng cao hiệu quả. Với đạo luật này Mỹ dường như tiến đến một nhà nước phúc lợi hơn, tiến gần hơn tới kiểu chủ nghĩa tư bản dân chủ châu Âu.

Đảng cộng hòa và các hãng bảo hiểm y tế tư nhân ở Mỹ đã phản đối kịch liệt dự luật này trong thời gian qua và sẽ tìm mọi cách để cản trở việc thực hiện nó trong tương lai. Họ có rất nhiều lý do phản đối, từ giảm quyền tự do của người dân đến lấn quyền của các bang, v.v. Nhưng một trong những lý do cơ bản là ý thức hệ. Họ mang con ngáo ộp “xã hội chủ nghĩa” ra dọa dân Mỹ, để biện hộ cho sự phản đối của họ, nói rằng luật này cho phép nhà nước can thiệp quá sâu vào lĩnh vực y tế và khiến nước Mỹ trở nên “xã hội chủ nghĩa” hơn.

Xã hội chủ nghĩa được hiểu ở mỗi nơi một khác với sự lẫn lộn khái niệm do vô tình hay hữu ý.

Nếu hiểu xã hội chủ nghĩa là nhiều dân chủ hơn, nhiều phúc lợi hơn cho người dân, là “dân giàu nước mạnh xã hội dân chủ công bằng văn minh”, thì đúng các nhà nước phúc lợi Tây Âu “xã hội chủ nghĩa” hơn Mỹ, và hơn các nước tự xưng là xã hội chủ nghĩa rất rất nhiều. Có thể gọi họ là “xã hội chủ nghĩa dân chủ” nhưng thực chất họ là các nước tư bản chủ nghĩa hiện đại. Chủ nghĩa tư bản có sức sống dẻo dai, có khả năng tự điều chỉnh và đã có sự điều chỉnh rất nhiều từ chủ nghĩa tư bản man rợ thời trước Marx. Luật cải cách y tế Mỹ là một minh chứng nữa cho sự điều chỉnh như vậy.

Thực ra, tên gọi là gì cũng quan trọng (đối với hiệu quả truyền thông nếu dùng các khái niệm rõ ràng) song không quan trọng bằng thực chất là gì.

Một số trong số các nước xã hội chủ nghĩa châu Âu trước kia đã chuyển hẳn sang con đường tư bản chủ nghĩa hiện đại hay “chủ nghĩa xã hội dân chủ”, số còn lại (phần lớn thuộc Liên Xô trước đây) đi theo con đường tư bản man rợ.

Trung quốc rất khôn khéo đi theo con đường mà họ gọi là “chủ nghĩa xã hội mang mầu sắc Trung Quốc”. Con đường mang mầu sắc Trung Quốc là gì? Xét theo việc làm chứ không theo lời họ nói, đó, thực chất, là con đường tư bản chủ nghĩa. Nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường, khu vực tư nhân phát triển, cải cách mạnh khu vực doanh nghiệp nhà nước, nền kinh tế hội nhập sâu và toàn diện vào nền kinh tế toàn cầu. Nhà nước phúc lợi trước kia ở Trung Quốc, tuy mới chỉ dành cho số ít (trong bộ máy nhà nước, doanh nghiệp nhà nước) nhưng đã bị cắt giảm, bị “xã hội hóa” theo kiểu chủ nghĩa tự do Mỹ, tuy mức độ phúc lợi kém hơn nhiều. Nay Trung Quốc muốn cắt ngắn giai đoạn tư bản chủ nghĩa man rợ để phát triển chủ nghĩa tư bản hiện đại và họ đã có kế hoạch cải cách hệ thống phúc lợi, trong đó có y tế, cho số đông.

Họ chẳng bao giờ nói họ phát triển tư bản chủ nghĩa (vì nói thẳng thế không hay cho sự phát triển tư bản chủ nghĩa của họ), nhưng việc làm của họ thì chính xác như vậy, đấy là con đường nhanh nhất, hữu hiệu nhất để chấn hưng Trung Quốc. Cái chủ nghĩa thực sự thịnh hành ở Trung Quốc hiện nay là chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa dân tộc. Sự vươn lên của Trung Quốc hiện nay có nét giống với sự vươn lên của Đức và Nhật cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Không rõ Trung Quốc có trở thành “tư bản chủ nghĩa dân chủ” hay không? Nếu có thì đó sẽ là hồng phúc cho nhân loại; nếu không sẽ có nhiều bất trắc cho thế giới.

Nhân tranh cãi về cải cách y tế ở Mỹ, có thể thấy cả ở Mỹ lẫn Trung Quốc và nhiều nơi khác người ta vẫn dùng đến chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ để biện hộ cho sự phản đối hay thúc đẩy những cải cách nào đó. Lời nói, phép tu từ học vẫn được sử dụng như một công cụ hữu hiệu để biện hộ, đôi khi che dấu những mục đích, những động cơ thực.

Học kinh nghiệm nước ngoài nên xem xét hành động thực tiễn, đừng quá tin vào ngôn từ. Cùng một từ có thể được dùng với những nghĩa khác nhau. Cứ thấy họ dùng từ giống hay gần giống mình mà làm theo cách người ta nói, người ta khuyên hay ám chỉ thì rất có thể phải mang thóc giống ra ăn.

Hãy xem họ làm gì, cách họ làm thế nào, đưa chúng vào một khung khổ khái niệm rõ ràng để có những phân tích mạch lạc và hãy đừng quá để ý đến điều họ nói. Tránh kinh nghiệm xấu, học cách làm hay và tìm cách làm cho chúng thích ứng với điều kiện của mình, sẵn sàng thử nghiệm những cách làm mới. Đấy có thể là cách khôn ngoan để cải tổ xã hội, nền kinh tế và hệ thống phúc lợi, để nâng cao sức cạnh tranh quốc gia, để chấn hưng đất nước.


* Bài viết đã được biên tập lại và đăng trên Tiền phong Chủ nhật, 28-3-2010. Bản ở đây là đầy đủ.

Đăng trong Gia đình/Xã hội, Quan hệ Quốc tế | Tagged: , , , | 5 phản hồi »

522. CNTB,du lịch,công nghệ đã kéo VN ra khỏi quá khứ

Đăng bởi anhbasam on 27/03/2010

CUMBERLAND TIMES NEWS

Việt Nam ngày nay

Chủ nghĩa tư bản, du lịch và công nghệ

đã kéo đất nước này ra khỏi quá khứ

Bài của CNHI News Service

Ngày 17-9-2008

Ghi chú của biên tập viên: ông William B. Ketter là phó chủ tịch phụ trách tin tức cho Community Newspaper Holdings Inc.[CHNI], có trụ sở tại Birmingham, tiểu bang Alibama, Hoa Kỳ, và sở hữu 89 tờ nhật báo gồm tờ Cumberland Times-News. Đoạn trích dưới đây là từ những ghi chép ông đã lưu lại trong một chuyến du ngoạn vào tháng Bảy khi ông đi dọc Đường mòn Hồ Chí Minh trên một chiếc xe máy.


Ba phần viết về Việt nam này là dựa vào những cảm tưởng mang tính cá nhân của William Ketter, phó chủ tịch phụ trách tin tức của CNHI, trong một chuyến du ngoạn hai tuần gần đây tới đất nước đã đóng một vai trò to lớn trong sự thay đổi đối với nền chính trị, các mối quan hệ đối ngoại và văn hóa của Mỹ suốt những năm 1960 và 1970.

Chuyến du ngoạn bao gồm một chặng đường vất vả bằng xe máy cùng với năm người Mỹ khác trong 8 ngày trên những đoạn đường còn sót lại của con Đường mòn Hồ Chí Minh khét tiếng. Cả nhóm đã vượt qua 850 dặm, từ những dãy núi ở phía bắc Việt Nam tới căn cứ quân sự của Mỹ trước đây tại Đà nẵng và Bãi biển Trung Hoa, trên bờ biển Nam Trung Quốc.

Đây là chuyến du ngoạn thứ hai tới Việt Nam của Ketter. Chuyến viếng thăm thứ nhất xảy ra năm 1995, khi ông dẫn một nhóm các viên tập viên người Mỹ trong một nhiệm vụ tìm hiểu thực tế.

Việt Nam: Mảnh đất của chủ nghĩa tư bản cộng sản

Những cảm tưởng cá nhân – Phần 1

Khi những đạo quân của Hồ Chí Minh băng băng tiến vào Sài Gòn 33 năm trước để thiết lp nên một nước Việt Nam tái thống nhất, những kẻ xâm chiến cộng sản đã thực hiện một toan tính sai lầm đáng chê trách: chiến thắng bằng quân sự sẽ làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn cho dân tộc đã kiệt quệ vì chiến tranh.

Thay vào đó, các điều kiện kinh tế đã trở nên tồi tệ hơn, tình trạng đói kém lan rộng khắp cả nước, và sự hy sinh cả một dân tộc đã trở nên thứ mẫu số chung cho thấy một thời kỳ hậu chiến dài lâu và đen tối cho cả miền bắc và miền nam.

“Chúng tôi đã phải vật lộn suốt những năm dài vô cùng đói khổ sau khi người Mỹ ra đi,” đó là những ký ức của Nguyễn Ngọc, con trai một sĩ quan quân đội Bắc Việt Nam. “Chính quyền đã phải phân phát định mức lương thực thực phẩm. Một bát gạo đã phải ăn trong một tuần; cả tháng mới có vài miếng thịt tẻo teo. Anh phải thịt một con gà làm sao không gây tiếng kêu để anh không phải chia xẻ nó cho những người hàng xóm.”

Chắc chắn đó không phải là giấc mơ xã hội chủ nghĩa mà “Bác Hồ” đã nói tới trước khi qua đời vì một cơn nhồi máu cơ tim vào năm 1969 và điều mà những môn đệ của ông thay ông thực hiện với sự kiểm soát chặt chẽ của chính quyền đối với hoạt động kinh doanh và buôn bán nhờ vào chiến thắng trong cuộc chiến.

Thị trường tự do đang vận hành và phổ biến tại Nam Việt Nam trong sự hiện diện của người Pháp và người Mỹ, phải trả giá cho một cuộc rút lui vội vã, đã bị tiêu diệt bởi tín điều cộng sản mình-vì-mọi-người và mọi-người-vì-mình. Đầu tư kinh doanh cá nhân và tập thể bị tàn lụi.

Điều đó kéo dài cho tới những năm 1990. Đó là khi Việt Nam hoàn toàn đi theo mô hình tư bản chủ nghĩa mở cửa thị trường của Trung Quốc trong khi vẫn bấu víu vào một hệ thống chính trị cộng sản khắc nghiệt. Nỗi tuyệt vọng đã chuyển thành liều lĩnh. Thậm chí những người Việt Nam từng chạy trốn khỏi đất nước mình – được biết đến với cái tên Việt Kiều – đã được mời gọi trở về quê hương. Và họ đã đầu tư – với một mức 7 tỉ đô la mỗi năm, theo như các số liệu của chính phủ.

Ngày nay, Việt Nam vẫn là một trong những quốc gia nghèo đói nhất thế giới, song một kỳ nghỉ hai tuần vừa qua tại đó, bao gồm tám ngày trên một chiếc xe máy xuôi theo những dấu vết còn lại của con Đường mòn Hồ Chí Minh nổi tiếng, đã cung cấp những bằng chứng về một quốc gia có đôi mắt tinh tường quan tâm tới việc mở cánh cửa của mình ra với thế giới.

“Chúng tôi sẽ không bao giờ giàu được như người Mỹ các bạn,” Ngọc nói. “Thế nhưng chúng tôi giờ đây đang có được một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chúng tôi có thể sở hữu bất động sản, khởi sự chuyện kinh doanh, kiếm được nhiều tiền. Chúng tôi có lúa gạo, cà phê, chè, cao su và dầu lửa” – những mặt hàng xuất khẩu quan trọng góp phần khích lệ những cải cách trên thị trường tự do, để rồi lần lượt, xuất hiện những tờ nhật báo, tạp chí và chương trình truyền hình tiếng Anh. Tất nhiên, chẳng ai được hưởng nền tự do báo chí như chúng ta biết. Tuy vậy, báo chí đã tường thuật những tội ác, tham nhũng và tình hình thiên tai. Và Báo chí đã không có vẻ tô vẽ cho những khó khăn về kinh tế của đất nước.

“Sự thật là những người cộng sản đang có sự kiểm soát tối đa đối với báo chí,” Ngọc nhận xét. “Thế nhưng không có mấy quan tâm từ những người cộng sản hay tại Việt Nam trong việc ngăn chặn tin tức về những gì mà mọi người biết thông qua Internet.”

Ngọc, người vừa đóng vai trò hướng dẫn viên vừa là người phiên dịch cho chuyến du hành bằng xe máy, là một ví dụ về một Việt Nam mới, xếp hạng nhì chỉ sau Trung Quốc về tăng trưởng kinh tế tại Á châu kể từ năm 2002.

Ở tuổi 34, anh không có ký ức riêng về cuộc chiến tranh đã cướp đi 3 triệu sinh mạng binh lính và dân thường Việt Nam cũng như gần 60.000 quân nhân Mỹ chiến đấu trên nửa phần phía nam Việt Nam. Tốt nghiệp đại học và nói trôi chảy tiếng Pháp và tiếng Anh, anh đọc và nghe tin tức bằng cả ba thứ tiếng, cùng vợ và đưa ton gái ba tuổi sống trong một ngôi nhà khiêm nhường ở Hà Nội. Anh được xem như một người thông thạo về du lịch, làm việc trong vai trò một cố vấn cho các công ty du lịch và là chủ nhân đáng tự hào của một công ty mới khởi sự (Vietnamontrails.com) chuyên về các chuyến du lịch bằng xe gắn máy theo yêu cầu của khách hàng.

Ngọc yêu đất nước Việt Nam, tôn kính ông Hồ Chí Minh như George Washington của nước mình, thích cưỡi trên một chiếc xe gắn máy và say sưa nói về vẻ đẹp trong khung cảnh miền bắc quê hương mình. Tuy nhiên, anh không phải là một đảng viên Đảng Cộng sản.

Hai phần ba trong số 85 triệu người Việt Nam ở đây giống như Ngọc, đều sinh ra sau cuộc chiến của Mỹ chấm dứt năm 1973. Họ được nhắc nhở về cuộc xung đột đẫm máu bởi những người lớn tuổi, từ các tượng đài và nhà bảo tàng – tất cả đều quảng bá cho chiến thắng đối với “chủ nghĩa đề quốc Mỹ.” Thế nhưng cuộc chiến không lôi cuốn tinh thần Việt Nam theo cái cách mà nó đè nặng lên tâm trí người Mỹ.

Hơn nữa, các nhà lãnh đạo cộng sản của đất nước này không còn khăng khăng điều khiển và kiểm soát cuộc sống hàng ngày của người dân nữa. Dân chúng được khuyến khích đưa ra những sáng kiến và vươn lên phía trước. Ngọc ước lượng hiện chỉ có khoảng 3 triệu đảng viên cộng sản có thẻ đảng viên.

“Bạn tham gia đảng cộng sản nếu như bạn muốn có một sự nghiệp chính trị hoặc muốn tham gia vào chính quyền,” Ngọc nói. “Ngoài ra, chẳng cần phải tham gia. Ở mức độ cả nước chúng tôi cảm thấy thoái mái với sự sắp đặt này. Tất cả chúng tôi đều muốn một Việt Nam thịnh vượng.”

Việt Nam: Ràng buộc với quá khứ, tìm tới tương lai

Những cảm tưởng cá nhân – Phần 2


Việt Nam là một quốc gia được ban cho những miền đất phì nhiêu, những vùng biển tuyệt đẹp và một tinh thần chăm chỉ làm việc trong dân chúng. Tuy nhiên thu nhập trung bình chưa tới 500 đô la mỗi người một năm, và gần một phần ba dân số sống trong tình trạng nghèo khổ.

Thật khủng khiếp khi những số liệu thống kê đó có thể cho thấy có những tiến bộ lớn lao từ thời kỳ đen tối của đất nước trong và sau Cuộc chiến tranh Việt Nam và trước khi chuyển đổi sang chủ nghĩa tư bản thị trường cạnh tranh tự do vào những năm 1990.

Giờ đây, thậm chí người Việt Nam bình thường cũng có vẻ lạc quan về tương lai kinh tế của mình, chỉ ra mục tiêu đã đạt được của đất nước trong việc làm cho Internet có mặt ở khắp nơi, trong đó có cả các làng bản miền núi xa xôi.

“Chúng tôi đang trên con đường hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn,” đó là tâm sự của Nguyễn Ngọc, một doanh nhân 34 tuổi mạnh bạo ở Hà Nội mới đây đã mở dịch vụ du lịch bằng xe gắn máy. “Ngày mai sẽ to đẹp hơn hôm qua.”

Việt Nam bước một bước dài hướng tới mục tiêu đó khi đất nước này gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới hai năm trước, mở đường vào các thị trường nước ngoài nhiều hơn và thu hút nguồn đầu tư nước ngoài nhiều hơn.

Hoa Kỳ, nước từng từ chối giao thương với Việt Nam trong gần 20 năm sau chiến tranh, đã ký một thỏa thuận thương mại song phương với cựu thì của mình vào năm 2001, và giờ đây đang dẫn đầu thị trường xuất khẩu cho hàng hóa Việt Nam, tiếp theo là Liên hiệp châu Âu, Nhật Bản và Trung Quốc.

Trên mặt trận trong nước, một lực lượng lao động có kỹ năng với giá nhân công rẻ cạnh tranh với Trung Quốc, Indonesia và Ấn Độ trong các lĩnh vực sản xuất hàng điện tử và may mặc. Hãng Canon mới đây đã khai trương một nhà máy sản xuất máy in phun lớn ở ngoại thành Hà Nội. Sony, Intel, Samsung và các hãng điện tử khác cũng đang lạc quan và hy vọng vào mảnh đất của con rồng châu Á này. Ngành may mặc và đóng giầy cũng đang chuyển động. Hãng Nike sản xuất ra hơn 80 triệu đôi giày tại Việt Nam mỗi năm.

Tuy nhiên, Việt Nam chủ yếu vẫn là một nước nông nghiệp, với hơn 70 phần trăm dân số sống nhờ vào canh tác và tại các làng quê, và phần lớn trong nền kinh tế gắn bó với số phận của cây lúa, cà phê, chè, cao su, hạt tiêu và hạt điều.

Đất nước này cũng còn để lại một mối mâu thuẫn giữa phương pháp canh tác từ thế kỷ 19 và kỹ nghệ của thế kỷ 21 – được chứng kiến trong suốt chuyến du ngoạn dài 850 dặm bằng xe máy từ những ngọn núi cao 10.300 foot ở phía bắc Hà Nội, thủ đô nước này, cho tới Hội An, một cộng đồng dân cư sống ven bờ biển đầy quyến rũ ở phía tây nam.

Trên đất nước này, những con trâu nước cày bừa trên ruộng lúa, và những người đàn bà dưới những chiếc mũ hình chóp phải cúi gập mình hàng giờ để thu hoạch mùa màng cho kịp thời vụ. Trên đường trở về nhà, họ đeo những bó củi sau lưng hoặc gánh rau quả trên hai đầu của một thanh tre để về chuẩn bị cho bữa cơm tối trong căn nhà có một hay hai phòng.

Song thật kinh ngạc khi tới những làng bản xa xôi phía bắc như Phù Yên, Mai Châu, Tân Kỳ – những nơi mà nhóm xe máy của chúng tôi gồm sáu người Mỹ đã ở lại qua đêm – những quán cà phê Internet phục vụ du khách và người địa phương, gồm cả những thanh thiếu niên chơi các trò Bubble Shooter, Raider X và các trò chơi trực tuyến phổ biến khác. Điện thoại di động là thứ bình thường tại cả nông thôn và thành thị.

“Thật là lạ, phải không?” đó là nhận xét của Hoàng Ngọc Minh, một hướng dẫn viên du lịch 26 tuổi từ người Hà Nội. “Chúng ta đang ở trên một đất nước của những điều khác biệt. Internet có ở khắp nơi. Cho nên có rất nhiều lối sống truyền thống không còn nữa.”

Đào Quang Bình, một kinh tế gia và là nhà báo làm cho tờ Vietnam Economic Times, đã nhận xét về đất nước này theo cách dưới đây trong một cuộc phỏng vấn tại Khách sạn Quốc tế sang trọng ở Hà Nội:

“Đất đai là tài sản của toàn dân Việt Nam và khi sử dụng cho nông nghiệp thì không bị đánh thuế hay thuê lại,” ông giải thích. “Khi chúng tôi chuyển đổi ngày càng mạnh sang một nền kinh tế thị trường, sự hiện đại hóa sẽ được thực hiện một cách tự nhiên tại những vùng nông thôn cùng với thành phố. Những kỹ thuật mới và hiệu quả hơn sẽ được đem ra áp dụng.”

Ông Bình cho là Việt Nam đang giữ vững bước phát triển nhanh chóng của mình. Ông đã đầu tư vào một số xuất bản phẩm viết về lối sống có ý nghĩa, và có những kế hoạch khởi sự một tạp chí về xe hơi cùng lúc cuốn Great Wheel tại nước này được xác định là giành cho xe máy.

Xe hơi sẽ tất yếu thay cho phương tiện vận tải hai bánh trong khi dân chúng có được đời sống sung túc trong một Việt Nam mới, ông Bình nói. Khi điều đó xảy ra, họ sẽ cần đến một nguồn tham khảo đáng tin cậy để xác định loại xe hơi nào cần mua và làm cách nào để bảo quản được chúng, đó là những gì mà ông trông đợi cuốn tạp chí của mình sẽ cung cấp.

“Không thể nhầm lẫn được,” ông khẳng định.

Tuy nhiên, với hiện tại, đang có hơn 20 triệu chiếc xe máy, mô tô và scooter tại Việt Nam, và chưa tới 750.000 xe hơi và xe tải. Kết cục là một biển xe máy liên tục bấm còi rống lên trong thành phố.

Thoát ra khỏi mớ hỗn mang này thật khốn khó. Luật lệ giao thông không được chấp hành, đèn và các biển báo hiệu dừng hầu như không tồn tại, và việc đi bộ băng qua đường hay lái xe qua những điểm giao cắt tạo nên nguy hiểm cho cuộc sống của bạn. Có hơn 40 cái chết bất hạnh do tai nạn giao thông xảy ra mỗi ngày, làm cho Việt Nam trở thành một trong những quốc gia có số người chết trên đường cao nhất thế giới.

Bí quyết để tránh bị thương tật và còn sống sót là “luôn luôn đi tới. Đừng giật lùi hay dừng lại trên đường đi,” theo lời của Margie Mason, một thông tín viên của hãng AP tại Hà Nội.

Lời khuyên tốt khi bạn đang đi bộ băng qua đường hay cưỡi trên một chiếc xe máy.

Việt Nam: Phát triển mạnh du lịch tới những nơi diễn ra cuộc chiến đẫm máu

Những cảm tưởng cá nhân – Phần 3

Bức ảnh chụp năm 1975 về chiếc trực thăng cuối cùng của Hải quân bốc lên khỏi mái nhà Toà Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn, một hàng dài những người Việt Nam xui xẻo bị mắt kẹt bên dưới, đã tạo nên một bức chân dung không thể phai mờ về nỗi tuyệt vọng của con người.

Những người bị rớt lại phía sau là binh lính trong Quân đội Việt Nam Cộng hòa (ARVN) bại trận, hoặc những người của chính phủ Hoa Kỳ. Họ đoán được những hậu quả khủng khiếp khi rơi vào tay của những kẻ thuộc hạ của ông Hồ Chí Minh đang chiến thắng.

Vẻ đẹp của Việt Nam hiển hiện bằng những ngọn đồi và thung lũng trên vùng cao nguyên. Sương mù bay lên từ mặt đất tương phản với ánh bình minh tạo nên một khung cảnh như trên bức danh thiếp.

Họ đã đoán đúng. Chế độ cộng sản đã xử tử hình những người nào được xem là trung thành với chủ nghĩa quốc gia. Những người khác đã phải chịu bản án giam giữ lâu dài. Song hầu hết đã bị tống vào các trại được gọi là cải tạo để đi theo tín điều xã hội chủ nghĩa, làm những gì người ta bảo làm, lao động liên tục và cực nhọc cho lợi ích chung, và quên đi chuyện cất nhắc lên cao thông qua sáng kiến của bản thân.

May thay, đối với tương lai của Việt Nam, những bài học kinh tế của chủ nghĩa cộng sản đã không được nắm chắc. Và 20 năm sau khi chiến tranh kết thúc, Việt Nam đã từ bỏ việc kiểm soát nghiêm ngặt hoạt động kinh doanh mỗi ngày và thay vào đó đã khuyến khích nhận thức về một tinh thần kinh doanh chưa từng thấy kể từ khi có sự hiện diện của người Mỹ.

Chủ nghĩa tư bản thị trường cạnh tranh tự do đã đẻ ra những doanh nghiệp với, giao thương với những kẻ cựu thù, đầu tư tư nhân – và một tham vọng của chính phủ muốn thu hút những đồng ngoại tệ mạnh thông qua việc đấy mạnh du lịch.

Mục tiêu là: đưa những địa điểm xảy ra các cuộc chiến đẫm máu thành nơi nổi tiếng cho du lịch để có thể kiếm được những đồng đô la nước ngoài trong lúc túng bấn nhất.

Những địa điểm như Đường mòn Hồ Chí Minh, một loạt những con đường quanh co nổi tiếng đã cung cấp vũ khí và trang thiết bị cho các đội quân cộng sản ở miền nam. Từng bị dội bom nặng nề bởi các lực lượng của Mỹ trong suốt cuộc chiến, những nơi đây vẫn được coi như biểu tượng thành công của quốc gia.

Vậy là chính phủ đã cam kết giành hơn 400 triệu đô la để khôi phục các đoạn quan trọng có tính lịch sử của con đường mòn, và mở rộng nó suốt đoạn đường tới Sài Gòn, giờ được gọi là Thành phố Hồ Chí Minh. Dự án đường cao tốc được cho rằng sẽ giảm bớt tình trạng tắc nghẽn trên Đường số 1 ven bờ biển hẹp, con đường huyết mạch bắc-nam duy nhất nối liền đất nước từng bị chia cắt.

Cưỡi một chiếc xe máy dọc theo con đường mòn đòi hỏi phải tránh né những con trâu nước, bò, dê, chó, vịt, gà và lợn – và phải giữ thăng bằng khi những chiếc xe tải và xe buýt lớn ép bạn ra vệ đường. Bạn cũng cần cảnh giác trước những chiếc mô tô và những khách bộ hành lao ra nhanh như tên bắn từ các con đường khác trong thành phố và ở làng quê.

Tuy vậy, đáng ngạc nhiên là những đoàn xe xây dựng đã biến những lối mòn lấm bùn trong rừng rậm thành một con đường lớn đen bóng mà các du khách có thể vượt qua bằng xe máy, mô tô hay đi bộ.

Những điểm dừng được khuyến cáo bao gồm các khu vực bị phi cơ Mỹ đánh bom, và cũng bị rải Chấn độc Da cam có tác dụng diệt cỏ rất mạnh để làm lộ ra các nguồn tiếp tế và hoạt động của các toán quân. Những ảnh hưởng của chất hoá học cũng vẫn còn thấy rõ khi những tán lá cây dọc theo chân đồi và các khu rừng ngập mặng ở miền bắc trung bộ Việt Nam không phát triển được.

Con đường mòn nguyên sơ đã được mở rộng sang Lào và Cambodia, kéo dài hơn 10.000 dặm. Sự phát triển của những khu rừng nhiệt đới rậm rạp đã khẳng định rõ rệt điều này từ sau chiến tranh. Song các khu vực mang tính chiến lược đã được duy trì như là một sự nhắc nhở tới những người cộng sản sẽ chiến đấu cho một dân tộc không bị chia cắt …


Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

Đăng trong Gia đình/Xã hội, Khối XHCN sụp đổ, Kinh tế Việt Nam | Tagged: , | 4 phản hồi »

485. Nhà vô địch quyền Anh thiếu niên Bắc Triều Tiên đào tị

Đăng bởi anhbasam on 27/02/2010

The Christian Science Monitor

Choi Hyun-mi, nhà vô địch quyền Anh thiếu niên,

đã khích lệ những người Bắc Triều Tiên đào tị

cùng cảnh tiếp tục tranh đấu

Choi Hyun-mi chạy trốn sang Nam Triều Tiên khi còn là một cô gái bình thường và rồi sớm dành chức vô địch quyền anh. Cô đã khích lệ tinh thần của những người Bắc Triều Tiên đào ngũ như mình tiếp tục tranh đấu ở đất nước mà họ đang sống.

Geoffrey Cain

Ngày 17-2-2010

Seoul, Nam Triều Tiên

Đối với hàng ngàn người Bắc Triều Tiên đào tị đang sống khổ cực trên khắp thế giới, thì nhà vô địch quyền anh Choi Hyun-mi được xem như là Mohammad Ali của họ.

Người phụ nữ trẻ đã trốn chạy khỏi Bắc Triều Tiên trở thành một trong những khuôn mặt được tôn kính nhất ở Nam Triều Tiên từ khi giành chiến thắng trong giải vô địch quyền anh hạng lông năm 2008 của Hiệp hội Quyền anh Thế giới (WBA), một danh hiệu mà cô vẫn còn nắm giữ tới  ngày nay.

Những người ủng hộ gọi cô là “Cô võ sĩ quyền anh đào tị”, và báo chí đã phong tặng cô là “Cô bé triệu đô” đến từ Bắc Triều Tiên, ám chỉ nhân vật chính Hillary Swank trong bộ phim nói về một võ sĩ quyền anh đã vươn lên từ cảnh nghèo túng để trở nên nổi tiếng.

“Cô ấy đã vượt qua những khó khăn và đã đạt được ước mơ của mình, cho dù có thể cô bị phân biệt đối xử vì cô là phụ nữ Bắc Triều Tiên”, theo lời Kim Kyung-soo, một người đào tị ở Seoul, phải sử dụng một bí danh do anh sợ chính quyền sẽ trả thù gia đình anh đang còn ở lại Bắc Triều Tiên. “Cô ấy đã thúc đẩy tôi vượt qua được những khó khăn phía trước”.

Nhận những cú đấm

Cuộc sống không phải lúc nào cũng đầy vinh quang đối với Choi. Cha cô, một thương gia giàu có muốn bắt đầu một cuộc sống mới ở miền Nam dân chủ. Nên năm 2004, cô và gia đình đã thực hiện một cuộc di cư táo bạo từ Bắc Triều Tiên, qua Trung Quốc, hạ cánh xuống Việt Nam, thành những cư dân tị nạn Nam Triều Tiên bốn tháng sau đó. Nhà chức trách Bắc Triều Tiên mà bắt được cô đang chạy trốn, thì họ đã bỏ tù hoặc xử tử rồi, Choi cho biết. Hầu hết những người bỏ trốn rồi quay lại Bắc Triều Tiên đều bị đánh đập, bị bỏ tù, và đôi khi chết trong trại giam.

Giống như những người Bắc Triều Tiên khác đến sống một nơi xa lạ ở miền Nam, Choi và gia đình cô đã phải đối mặt với nhiều bất lợi. Cha cô không tìm được việc làm và mẹ cô thì thường than khóc cho những người thân vẫn còn phải sống trong cảnh khắc nghiệt ở miền Bắc.

Khi còn là một đứa trẻ ở Bắc Triều Tiên, Choi đã bị giám sát để trở thành một võ sĩ quyền anh tham dự Olympic Bắc Kinh 2008, cô đã xin rút lui khỏi đời sống xã hội của trường trung học Seoul để tập trung vào việc luyện tập – và sử dụng tài năng của mình để nâng đỡ cho gia đình tan nát của mình. “Tôi đã rất cô đơn. Tôi không có nhiều ký ức về thời gian đó”, cô kể.

Thế nhưng làm việc cực nhọc đã nhanh chóng mang tới thành công. Sau khi tham gia vào các vòng thi đấu nghiệp dư tại Nam Triều Tiên năm 2006, cô đã thắng 17 trận và thua một trận, đem lại những chiếc cúp cho nước nhà qua năm giải thi đấu. Năm 2007, cô đã chuyển sang chuyên nghiệp, và năm sau cô giành được danh hiệu vô địch thế giới.

Những ngày này, đôi khi Choi được những người hâm mộ cuồng nhiệt chào đón ở nơi công cộng, và cô đã trở thành ngôi sao trong các chương trình truyền hình bên cạnh các diễn viên và ca sĩ nổi tiếng của Nam Triều Tiên. “Thật tuyệt vời khi trở thành một nhân vật tiêu biểu cho những người đào tị”, cô tâm sự với một nụ cười thân mật. “Họ tới nước này để được sống một cuộc sống tốt đẹp, cho nên họ cũng cần có một lý do để vui mừng”.

Cuộc sống khắc nghiệt ngay cả ở Nam Triều Tiên

Khoảng 20.000 người đào tị đang sống ở Nam Triều Tiên thường phải vật lộn để thích nghi với cuộc sống ở đây. Chính phủ đưa ra một chương trình điều chỉnh về văn hóa trong hai hoặc ba tháng, song trong một cuộc khảo sát năm 2006, hơn phân nửa số người đào tị cho biết họ không có việc làm và cảm thấy “bị phân biệt đối xử”.

Thành kiến đối với di dân Bắc Triều Tiên càng trở nên xấu hơn trong những năm gần đây, khi quan hệ giữa hai nước tồi tệ hơn, một phần do các vụ thử hạt nhân của Bắc Triều Tiên năm 2006 và 2009, theo Yoon In-jin, một nhà xã hội học thuộc trường Đại học Hàn Quốc và là tác giả của cuốn “Những người di cư Bắc Triều Tiên”.

“Dân Nam Triều Tiên có những ký ức không hay về việc đưa ra những trợ giúp hào phóng cho Bắc Triều Tiên”, ông giải thích. “Mối quan hệ xấu đi [giữa Bắc và Nam] làm cho nhiều người Nam Triều Tiên cảm thấy ít hào phóng và khoan dung hơn, và điều này đã làm cho công luận có cái nhìn xấu đi đối với những người đào tị”.

Sau năm 2000, số lượng người Bắc Triều Tiên định cư ở Nam Triều Tiên đã gia tăng nhanh chóng do nạn đói, hình thành một nhận thức rằng họ đang là một gánh nặng tài chính lớn hơn cho ngân sách các dịch vụ công cộng.

“Người Nam Triều Tiên bắt đầu có những thái độ tiêu cực về những người đào tị này”, Giáo sư Yoon nói tiếp. “Họ đặt nghi vấn về chính sách hào phóng của chính phủ trợ giúp người đào tị”.

Ông cho biết, cho tới năm 2005, chính phủ đã chi cho những người đào tị khoảng 1.500 đô la một tháng, một căn hộ, và đào tạo nghề, nhưng dưới sức ép chính trị, sự trợ giúp đó đã bị giảm xuống còn 700 đô la một tháng.

Ông Kim, người đã đến Nam Triều Tiên năm 2007 sau khi trải qua một năm ở Mông Cổ, nhớ lại ông đã phải khó khăn như thế nào để điều chỉnh cuộc sống hối hả ở đây. Ông nhớ lại: “Tôi rất sợ người Nam Triều Tiên nghĩ gì về tôi. Tôi sợ phải nói với họ tôi đến từ đâu”.

Cho những người đào tị một lý do để cổ vũ

Đối với ông và những người khác, xem Choi thi đấu là để giải thoát khỏi những vấn đề trong cuộc sống hàng ngày.

“Cô ấy thật tuyệt vời!” theo nhận xét của ông Choi Kyung-jun, một giám đốc phong trào Đoàn kết của những Trí thức Bắc Triều Tiên, một tổ chức của những người đào tị ở Seoul, cũng đang sử dụng bí danh [thay cho tên thật của ông]. “Cô ấy còn quá trẻ, và cô đã vượt qua được quá nhiều để đạt được danh tiếng của mình. Cô ấy là một nhân vật tiêu biểu cho tất cả chúng tôi”.

Những người hâm mộ kể, mỗi năm, sự thành công của Choi lại có vẻ như vang xa hơn trên thế giới. Vào tháng tư, cô sẽ so găng với Claudia Andrea Lopez của Argentina để một lần nữa bảo vệ danh hiệu vô địch lần thứ hai, sau khi đánh bại Tsubasa Tenku của Nhật Bản tháng 11 năm ngoái.

Choi hy vọng cuối cùng mình sẽ giành được tất cả năm danh hiệu vô địch thế giới, một kỳ công mà ít có võ sĩ quyền anh nào sánh được.

Choi nghĩ là cô cũng có thể truyền cảm hứng cho những người hâm mộ mình theo cách khác. Nhà vô đich đang chuẩn bị cho một thách thức thứ hai sẽ bắt đầu vào tháng ba: học về khoa học thể thao tại một trường đại học ở Seoul.

“Tôi biết mình không thể là một võ sĩ mãi mãi”. Choi nói. “Thế nhưng tôi có thể luôn luôn truyền cảm hứng theo những cách khác”.


Hiệu đính: Ngọc Mai

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2010

Đăng trong Gia đình/Xã hội, Khối XHCN sụp đổ, Quan hệ Quốc tế | Tagged: , , | 1 Comment »

481. Khi dòng Mekong cuồn cuộn đổ ra biển,nỗi bất an còn lại hai bên bờ

Đăng bởi anhbasam on 23/02/2010

Southern California Public Radio

Khi dòng Mekong cuồn cuộn đổ ra biển,

nỗi bất an còn lại hai bên bờ

Michael Sullivan, National Public Radio

20-2-2010

Sông Mekong ở Việt Nam được biết đến với cái tên Cửu Long, tức Chín Rồng, nơi các dòng nước được tách ra và chảy ra Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông]. Ở Đồng bằng Sông Cửu Long, sự bùng nổ kinh tế đã đem tới giàu có cho một số người, nhưng nghèo đói cho một số người khác và những lo lắng về mối đe dọa đối với con sông.


Trong thời gian chiến tranh Việt Nam diễn ra, những chiếc tàu tuần tra của Hoa Kỳ được sử dụng để hoạt động liên tục trên dòng sông Mekong gần biên giới với Cambodia.

Ngày nay, những chiếc tàu du lịch đưa người ngoại quốc từ thủ đô Phnom Penh, Cambodia, tới vùng biên giới trong chuyến du ngoạn dài ba giờ.

Sau trạm dừng chân ngắn ngủi tại cửa khẩu nhập cảnh là một chuyến đi ngắn tới Châu Đốc, thị trấn sông nước ở miền Nam Việt Nam. Đây là khu đô thị lao động, thực sự không phù hợp với du khách, nhưng vẫn cho nhiều trải nghiệm – nhiều điều mà bạn muốn biết, nhưng nhiều điều thì không.

Tiếng kinh cầu nguyện vào giữa trưa tại Nhà thờ Hồi giáo Mubarak ở Châu Đốc có thể làm vài người ngạc nhiên. Đó là nhà thờ hồi giáo lâu đời nhất, lớn nhất và đẹp nhất ở thành phố này, nơi mà lời thông báo tới giờ cầu  kinh không được ghi vào băng nhưng vẫn được một thầy tu làm nhiệm vụ thực hiện trực tiếp.

Bài thuyết giáo được rao giảng bằng tiếng Ả-rập và kinh Coran được dịch ra tiếng Việt. Giáo đoàn tuy nhỏ nhưng thành tâm. Các tín đồ là tập hợp của nhiều khuôn mặt của những người Malay, Trung Đông và Nam Á, với sự hiểu biết rất ít về tiếng Việt.

Ông Mohamat Yosup, 75 tuổi, cho biết là tổ tiên của ông từ Malaysia, Indonesia và Ấn Độ đã đến sống ở Châu Đốc được năm thế hệ. Những người khác đã ở đây lâu hơn, ông nói; các thương gia đã đưa Hồi giáo tới Đông Nam Á vào thế kỷ thứ 11.

Những tín đồ Hồi giáo chỉ là bộ phận dân cư nhỏ bé ở đất nước mà phần lớn theo Phật giáo này, nhưng họ làm cho chúng ta nhớ tới sự trù phú của Đồng bằng sông Cửu Long, đôi khi có trở ngại [xảy ra] trong lịch sử.

Hòa bình nhưng không thịnh vượng

Không còn làm nghề sông nước nữa, ngư dân Nguyễn Văn Nghĩa, 46 tuổi, lo lắng cho cuộc sống hiện tại. Lời than vãn của ông cũng tương tự như những gì nghe được ở trên thượng nguồn Cambodia – những mẻ lưới đang nhỏ dần lại, ngày càng có thêm nhiều người cạnh tranh đánh bắt những con cá còn lại.

Ít nhất thì nó cũng còn tốt hơn thời chiến tranh, ông nói. Khi đó, người Mỹ có một căn cứ ở đây và có nhiều cuộc đụng độ. Ông kể, và tới khi chiến tranh chấm dứt năm 1975 thì có những chuyện phiền toái với người Cambodia.

Bây giờ có hòa bình. Nhưng cái hòa bình đó không đem lại cho ông đời sống thịnh vượng – nó còn xa vời.

Ông kể ông có một chiếc TV, nhưng không có tiền để trả tiền điện. Ông có một căn nhà, nhưng không đủ đất để trồng trọt. Ông tâm sự, một ngày nào đó ông sẽ không thể bắt đủ cá để thậm chí có tiền mua gas nữa.

Kinh tế tăng trưởng nhanh ở Việt Nam trong thập kỷ qua đã đưa nhiều người thoát khỏi cảnh đói nghèo. Nhưng điều đó sự thật không đúng ở tỉnh An Giang, một nơi kém phát triển nhất ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long, nơi mà tình trạng thiếu việc làm đã làm cho nhiều người có những lựa chọn khó khăn.

Ảnh hưởng của bệnh dịch HIV/AIDS

Ở Tịnh Biên, khoảng một giờ lái xe về phía tây bắc Châu Đốc, cô Phùng Thị Bảy mô tả những gì đã xảy ra khi chồng cô chạy qua biên giới Cambodia kiếm việc làm. Người phụ nữ 30 tuổi kể, trong thời gian ở đó chồng cô đã gặp những cô gái điếm và bị nhiễm HIV, ông chết chẳng bao lâu sau khi trở về nhà. Cô đã đi xét nghiệm và phát hiện mình cũng bị HIV dương tính.

Cô Bảy kể về câu chuyện của mình tại một phòng khám AIDS, nơi không thiếu những bệnh nhân loại này. Gần 300.000 người ở Việt Nam bị HIV dương tính.

“Một số bệnh nhân là phụ nữ bị lây bệnh từ chồng. Các bệnh nhân khác thuộc diện nghiện ma túy. Và một số phụ nữ từng sang làm ăn bên Cambodia, rồi rơi vào ổ mại dâm và bị nhiễm bệnh theo cách đó”, cô kể.

Nhưng cũng có tin tốt lành: cô Bảy và nhiều người khác có hoàn cảnh như cô đang nhận được sự chữa trị bằng tiền tài trợ từ một cựu thù là Hoa Kỳ.

Chính phủ Hoa Kỳ thường bị chỉ trích là đã làm quá ít để giúp đỡ Việt Nam đối phó với những tác động dài lâu của chất độc da cam gây rụng lá, chất từng được sử dụng tại nước này trong thời gian diễn ra chiến tranh Việt Nam.

Nhưng chính phủ [Hoa Kỳ] không được ghi nhận công lao nhiều, khi họ trợ giúp trong các lĩnh vực khác, ví dụ như 300 triệu đô la đã chi trong năm năm để chữa trị AIDS và giáo dục. Ngân quỹ giúp chi trả cho các loại dược phẩm về anti-retroviral [để chữa HIV] cho hơn phân nửa trong tổng số 32.000 người Việt Nam hiện đang nhận được sự chữa trị, trong đó có cô Bảy.

Lựa chọn trang trại nuôi cá

Xuôi về phía cửa sông ba giờ xe chạy là thành phố cảng Cần Thơ náo nhiệt, một cái tên quen thuộc khác đối với những người Mỹ từ thời chiến tranh. Giờ đây, nó là một thành phố tăng trưởng nhanh chóng, giàu có và sôi nổi theo như các tiêu chuẩn trong vùng, và là một trung tâm vận chuyển cho vùng châu thổ, nơi mà cứ vài phút thì có những con tàu rời thật nhanh để tới những thành phố bên con sông rộng lớn bao la này.

Cần Thơ là một thành phố đang vững vàng hướng tới tương lai, song nó cũng là nơi mà những tiếng vọng của quá khứ vẫn còn âm vang.

Chiến tranh Việt Nam đã kết thúc từ 35 năm trước. Nhưng vào một buổi sáng mới đây, những sinh viên trường Đại học Cần Thơ học kỹ thuật tháo lắp, lau chùi những khẩu súng trường tấn công Kalashnikov. Các cuộc tập luyện mang tính chất bắt buộc, mặc dù ít thường xuyên hơn so với trước đây. Và bây giờ thì người Mỹ không phải là kẻ thù, theo như các blogger Việt Nam tin tưởng như thế, mà kẻ thù là Trung Quốc, anh láng giềng bành trướng phương bắc của Việt Nam.

Tuy nhiên chuyện giao thương, chứ không phải là xung đột, có vẻ là điều ưu tiên với đa số mọi người ở đây.

Các ngư dân phàn nàn về việc đánh bắt cá bị thu hẹp lại. Nhưng nghề nuôi cá đã phát triển đáng kể trong thập kỷ qua, và nó đã giúp nâng cao mức sống cho nhiều người.

Trong giờ cho cá ăn, chủ doanh nghiệp Nguyễn Thị Loan kể về hoàn cảnh của mình, chỉ trong vài năm trước bà đã bắt đầu với chỉ một cái lồng đơn nuôi cá thôi. Giờ đây, bà đã có hơn nửa tá lồng cá và ba nhân công làm việc toàn thời gian. Bà cho biết hầu hết cá của bà được bán ra ngoài Bắc là Hà Nội, thủ đô Việt Nam. Nước này cũng xuất khẩu cá sang Âu châu và Hoa Kỳ.

Bà Nguyễn kể là xóm của bà từng được biết đến về hoạt động xuất khẩu con gái – trên danh nghĩa cung cấp các cô dâu cho những thương gia độc thân từ Đài Loan tới – nhưng [các hoạt động đó bây giờ] không còn nhiều nữa. Bà Nguyễn và chồng cho biết hiện nay họ kiếm được khoảng 17.000 đô la một năm bằng nghề nuôi cá, một con số gần như là chưa từng có trong một thập kỷ trước và là một nghề làm cho họ chắc chắn trở thành tầng lớp trung lưu ngày nay.

Mối quan tâm chính của bà bây giờ là sức khỏe của con sông. Bà lo ngại, phát triển quá mức có thể đầu độc dòng Mekong và công việc làm ăn của bà.

Những đe dọa về môi trường

Tại Cần Thơ, tôi tình cờ được tham dự một hội nghị bàn về sông Mekong và một con sông quen thuộc hơn – sông Mississippi ở Hoa Kỳ.

Stan Ponce là giám đốc trung tâm khu vực của cơ quan Khảo sát Địa chất Hoa Kỳ, một trong những nhà bảo trợ cho hội nghị.

“Có nhiều điểm giống nhau kinh khủng giữa hệ thống Sông Mississippi và hệ thống Sông Mekong, cả về văn hóa và phát triển kinh tế và khả năng tồn tại của các lưu vực sông”, ông cho biết.

“Chúng tôi cảm thấy mình có thể học được nhiều điều từ những gì đã làm cho con sông này bởi vì không có các con đê, không có quy mô công trình đập nước mà chúng tôi có. Cho nên khi chúng tôi nhìn vào việc khôi phục hệ thống sông Mississippi về lâu về dài, chúng tôi cảm thấy như chúng tôi có nhiều điều để học từ những gì đang diễn ra trong hệ thống sông Mekong này”. ông Ponce nói.

Nó là hệ thống sông mà nhà môi trường học Kỳ Quang Vinh nói là giờ đây đang bị đe dọa, đặc biệt tại đây, nước Việt Nam này.

Ông Kỳ cho biết là ông lo ngại về sự phát triển quá mức và những con đập đã được lên kế hoạch hoặc đã được xây dựng trên thượng nguồn ở Trung Quốc, Lào và Cambodia. Ông cũng lo ngại về biến đổi khí hậu và tác động của tình trạng nước biển đang dâng lên và nước biển sẽ lẫn trong nước ngọt của hệ sinh thái vùng châu thổ. Ông hy vọng các quốc gia cùng khai thác dòng sông sẽ cùng hành động để bảo vệ nó coi như là một nguồn tài nguyên cho tương lai.

Đoạn cuối của dòng sông

Ba mươi dặm về phía cửa sông, chúng tôi gần kết thúc chuyến đi, tại thành phố Mỹ Tho của vùng châu thổ. Bình minh lên rực rỡ và cửa sông chỉ còn cách có một giờ đồng hồ đi bằng xuồng cao tốc, khi người điều khiển xuồng thả một trái tạc đạn(?).

Anh cho biết là cảnh sát đường sông sẽ không cho chúng tôi đi xa thêm nữa. Người ngoại quốc không được phép tới gần cửa sông, mà chỉ có các ngư dân địa phương được phép, và thậm chí họ cũng bị kiểm tra giấy tờ, anh kể.

Tiền bạc không thể làm anh ta đổi ý, và với lý do xác đáng: cảnh sát ở đây là một bọn khét tiếng là khó chịu, hơn cả thế sau khi có những đụng độ thường xuyên với các nông dân địa phương quanh chuyện tranh chấp đất đai.

Cuối cùng, chúng tôi quay trở lại bờ, và tìm được một tài xế taxi sẵn sàng đưa chúng tôi tới đó bằng đường bộ.

Hai tiếng đồng hồ sau, lúc 9 giờ sáng, tôi đã chạm tới một trong chín cửa sông Mekong, nơi nó đổ ra Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông].

Thật tình mà nói, có một chút thất vọng. Không một bóng người. Bãi biển bẩn thỉu; ánh sáng quá chói để chụp bất kỳ bức ảnh đẹp nào.

Tuy nhiên, có cảm giác khuây khỏa khi cuối cùng đã hiện diện ở đây sau hai tháng, đi qua sáu nước và gần 3.000 dặm.

Cũng có một cảm giác giải tỏa khi biết rằng, thật là ngạc nhiên khi dòng sông vẫn khỏe, theo hầu hết thông tin thu thập được – ít nhất là cho tới lúc này.

Chủ nhiệm Tùng Ngô đã đóng góp cho bài báo này


Hiệu đính: Ngọc Mai

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2010

Đăng trong Gia đình/Xã hội | Tagged: , , | Leave a Comment »

478. Hội chứng chống Trung Quốc ở Mông Cổ

Đăng bởi anhbasam on 20/02/2010

Far Eastern Economic Review

Hội chứng Trung Quốc ở Mông Cổ


Hình: Các cô gái đang đi ngang qua hình vẽ trên tường biểu tượng Nazi-mới và lời lẽ chống Trung Quốc, tại thủ đô Ulan Bator của Mông Cổ

Bài của Ola Wong

Ngày 20-4-2008


Trong lúc mối quan tâm của thế giới đang hướng về những cuộc phản kháng của các tín đồ Phật giáo chống lại quyền lực và sự thống trị văn hóa của Trung Quốc tại Tây Tạng, thì một quốc gia láng giềng của Trung Quốc đang phản đối bằng một thái độ ít hòa bình hơn. Tại Mông Cổ, tình cảm chống Trung Quốc đã đi theo một chiều hướng thù hận. Nhóm Phát xít mới có tên là Blue Mongolia là một ví dụ, họ đã cạo trọc đầu những người phụ nữ ngủ với đàn ông Trung Hoa. “Điều đó là có lợi cho bản thân họ,” theo lời Gansuren Damdinsuren, một thành viên của tổ chức Blue Mongolia. “Một quốc gia bé nhỏ chỉ có thể sống sót bằng cách giữ dòng máu thuần khiết của mình.”

Ông Gansuren quả quyết rằng tổ chức dân tộc cực đoan Blue Mongolia có hơn 2.000 thành viên, không phải là một con số nhỏ ở một nước chỉ có 2,8 triệu dân. Thậm chí đáng sợ hơn, ông Gansuren cho biết nhóm của mình không phản đối bạo lực. Trong một cuộc phỏng vấn vào mùa hè trước, ông cho tôi biết tổ chức của ông đang huấn luyện đánh giáp lá cà cho một đơn vị chiến đấu, và nhóm này có nguồn cung cấp vũ khí.

Quả thực, Blue Mongolia đã đưa ra lời yêu cầu trợ giúp của cộng đồng để huy động tiền bạc cho “các khoá huấn luyện” dân tộc chủ nghĩa.” Mục tiêu của họ là giác ngộ nhận thức về thực trạng di sản văn hóa Mông Cổ bị biến mất. “Một Dân tộc” là tiếng nói quần chúng qua những nhóm được tập hợp lại, và vẽ lên những dấu thập ngoặc ở những khu bãi rác của thủ đô. Khi tôi gặp ông Gansuren thì người lãnh đạo của Blue Mongolia, ông Khonkhereediin B. Enkhbat, đang phải hầu tòa vì bị buộc tội sát hại một thanh niên 17 tuổi, người yêu của con gái ông. Các nguồn tin cho hay động cơ của ông trong chuyện này là do chàng thanh niên đó đang học ở Trung Quốc.

Bạn chẳng phải vất vả để đi tìm những nạn nhân Trung Hoa của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc trong thành phố thủ đô Ulan Bator. Rendo, một tài xế taxi đã kể về việc hôm trước ông bị một đám đông chặn lại và đánh đập như thế nào. Lý do duy nhất chỉ là vì ông đã đưa đón hai thương gia Trung Hoa. Một chủ quán ăn Trung Hoa tại địa phương tên là Mã, đã xác nhận về cách mà đám đông đã cố ý phá những người làm công của ông và tước đoạt của cải của những khách hàng Trung Quốc. “Cảnh sát không quan tâm đến chuyện này,” ông kể. “Mọi thứ đều bị chính trị kiểm soát. Trên TV họ được phép chiêu tập hội viên và trao đổi về chuyện giết hại người Trung Quốc.”

Mông Cổ được giải phóng khỏi Trung Quốc năm 1931. Nhưng nước này tức khắc trở thành quốc gia vệ tinh của liên bang Sô Viết mới – những sư sãi Phật giáo bị bắn chết hoặc tống vào các trại giam ở Siberia; các tu viện bị phá sập và hệ thống thị tộc từng chế ngự quốc gia bị tiêu diệt căn bản. Mẫu tự Mông Cổ bị thay thế bằng chữ cái Cyrilli. Cùng với sự hiện diện của những người Sô Viết là đến rượu vodka và sự huỷ hoại văn hóa. “Trước chủ nghĩa cộng sản, ở đây đâu có nạn đĩ điếm, nhà tù hay tham nhũng; chúng tôi muốn hồi sinh nước Mông Cổ trước đây,” ông Gansuren nói.

Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Mông Cổ và là động lực thúc đẩy một tỉ lệ tăng trưởng kinh tế ấn tượng 8%. Người Mông Cổ lo ngại rằng họ đang bị thuộc địa hóa về dân tộc và kinh tế bởi người hàng xóm khổng lồ. Cảm giác họ sẽ trở thành loại “Hán hóa nhục nhã” – số phận của những người anh em của họ ở vùng Nội Mông, nơi mà giờ đây là một tỉnh của Trung Quốc, người dân địa phương khó có thể nói được tiếng Mông Cổ.

Ngoài ra, còn có mối oán hận chống lại những gì được nhận thấy như là sự ức hiếp từ chính phủ Trung Quốc. Những người Mông Cổ theo đạo Phật cùng có một tâm trạng giống với người Tây Tạng khi chuyến thăm của Đức Dalai Lama tới nước này đã gây nên sự giận dữ từ Bắc Kinh. Mặc dù trên thực tế tình trạng thất nghiệp lan tràn, hiện vẫn có tới 15.000 người Trung Quốc đang làm việc hợp pháp tại nước này và vài ngàn người nữa đang làm việc bất hợp pháp. Nhiều người thuê mướn lao động có xu hướng thích thuê người Trung Quốc hơn, vì lương thấp và được cho là làm việc chăm chỉ hơn.

Chính phủ Trung Quốc chưa đưa ra một lời phản đối chính thức nào chống lại tổ chức Blue Mongolia hay với các hoạt động của họ. Tổ chức này có thể bị giải tán như là một “lũ cực đoan vô tích sự sắm vai phát xít Nazi,” theo như những gì mà Boldkhuyag Luvsandan, một trong những nhà tư bản công nghiệp hàng đầu của Mông Cổ miêu tả. Tuy nhiên, sự trỗi dậy của một nhóm dân tộc chủ nghĩa dựa trên tình cảm chống Trung Quốc không cảnh báo rõ ràng về sự lành mạnh của xã hội Mông Cổ.

Cô Wong là một thông tín viên người Thụy Điển tại Thượng Hải.


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

——-

Far Eastern Economic Review

April 2008

Mongolia’s China Syndrome

by Ola Wong

Posted April 20, 2008

As the world’s attention turns to Buddhist protests against Chinese rule and cultural domination in Tibet, another neighbor of China is protesting in a less peaceful manner. In Mongolia, anti-Chinese sentiment has taken a nasty turn. The neo-Nazi group Blue Mongolia, for example, shaves the heads of women caught sleeping with Chinese men. “It is for their own good,” says Gansuren Damdinsuren, a Blue Mongolia board member. “A small nation can only survive by keeping its blood pure.”

Mr. Gansuren claims ultra-nationalist Blue Mongolia has more than 2,000 members, not a small number in a nation of just 2.8 million. Even more alarming, Mr. Gansuren says his group is not adverse to violence. In an interview last summer, he told me his organization is training a fighting force for close combat, and that the group has access to weapons.

Indeed, Blue Mongolia has made public appeals to raise funds for nationalist “training courses.” Their aim is to reclaim the vanished Mongolian cultural heritage. “One Nation” is the groups rallying cry, and graffiti with those words beneath a swastika litter the capital. When I met with Mr. Gansuren, Blue Mongolia’s leader, Khonkhereediin B. Enkhbat, was standing trial for the murder of his 17-year-old-daughter’s boyfriend. Sources say his motive was that the boy had been studying in China.

You don’t have to look hard to find Chinese victims of racism in the capital city of Ulan Bator. Rendo, a taxi driver tells of how he was stopped and beaten by a small mob the day before. The only reason was that he had taken two Chinese businessmen as customers. A Chinese restaurant owner, Ma, who runs a local eatery, testifies to how a mob vandalized his establishment and plundered the belongings of the Chinese customers. “The police don’t care,” he says. “It is all politically controlled. On TV they are allowed to whip-up hatred and talk about killing Chinese.”

Mongolia was liberated from the Chinese in 1931. But it immediately became a satellite state of the new Soviet Union—the Buddhist monks were shot or sent to prison camps in Siberia; the monasteries were torn down and the clan system, which had dominated society, was crushed so efficiently that by the time people were allowed to use their family names again many had forgotten which name was theirs. The Mongolian script has been replaced by Cyrillic. With the Soviets came vodka and cultural dislocation. “Before communism there was no prostitution, no prisons or corruption; we want to revive the old Mongolia,” says Mr. Gansuren.

China is Mongolia’s largest trading partner and the driving force behind an impressive economic growth rate of over 8%. At the same time, Mongolians worry they are being ethnically and economically colonized by their gigantic neighbor. The fear is that they will become “Sino-fied” —the fate of their brethren in Inner Mongolia, which is now a Chinese province where the locals can hardly speak Mongolian.

There is also resentment against what is seen as bullying from the Chinese government. The Mongolians are Buddhists in the same strain as the Tibetans and the Dalai Lama has visited the country, which has caused anger in Beijing. Despite the fact that unemployment is rife, there are now 15,000 Chinese working legally in the country and several thousand more working illegally. Many employers prefer to hire Chinese, who cost less and are believed to work harder.

The Chinese government has not issued an official protest against Blue Mongolia or their activities. The organization could be dismissed as an “extremist bunch of good-for-nothings playing Nazi,” as Boldkhuyag Luvsanvandan, one of Mongolia’s leading industrialists, describes them. Still, the rise of a nationalist group founded on anti-Chinese sentiment does not bode well for the health of Mongolian society.

Ms. Wong is a Swedish correspondent based in Shanghai.

Đăng trong Gia đình/Xã hội, Quan hệ Quốc tế | Tagged: , | Leave a Comment »

477. Đàn ông TQ hướng sang VN tìm ‘vợ lý tưởng’

Đăng bởi anhbasam on 19/02/2010

CNN

Đàn ông Trung Quốc hướng sang Việt Nam

để tìm ‘người vợ lý tưởng’

Đối mặt với tình trạng khan hiếm cô dâu ở trong nước, đàn ông Trung Quốc đang hướng về phương nam để tìm những người bạn đời vui vẻ và ít tốn kém.

Xing Zhao

Ngày 19-2-2010


Tin tức cho biết rằng Trung Quốc sẽ là nơi mà 24 triệu đàn ông độc thân dư thừa không kiếm được vợ vào năm 2020 đã gây ra một nỗi hốt hoảng không phải là nhỏ đối với số đàn ông trẻ tuổi của đất nước này. Và như những gì thường xảy ra trong thời khủng hoảng, lời quảng bá cho một phương thuốc thần kỳ, chữa lành tất cả các bệnh về hôn nhân, một phương thuốc chữa bách bệnh dành cho những người độc thân đang lo âu ở Trung Quốc, đã được lan rất nhanh như là một đám cháy được đổ dầu trên mạng, kích thích thói dâm dục và nỗi thèm khát.

Từ câu chuyện lo lắng về hôn nhân của nam giới ở Trung Quốc đã sinh ra huyền thoại về người vợ lý tưởng, người vợ có thực ở một nơi không xa, mà chi phí không quá cao. Với giá 35.000 nhân dân tệ, bạn cũng có thể làm người đàn ông hãnh diện đứng bên cạnh cô vợ trẻ, xinh đẹp và biết phục tùng, và mọi thủ tục chỉ trong vòng 3 tháng. Miền đất hứa này là Việt Nam và câu chuyện huyền thoại này đã là đề tài nóng trong hầu hết mọi trang web chính và diễn đàn trực tuyến ở Trung Quốc.

Câu chuyện thậm chí còn truyền cảm hứng cho một số đàn ông Trung Quốc thích phiêu lưu mạo hiểm, thực hiện những chuyến đi tới đất nước láng giềng của họ, đến nỗi tin chắc rằng những nỗi khao khát hôn nhân của họ sẽ được thỏa mãn tại đó.

Có điều tại sao lại là Việt Nam, và liệu câu chuyện đó có là sự thật?

Câu chuyện được bắt đầu với những sự thực đã được xác minh. Trung Quốc hiện có số người độc thân nam nhiều hơn nữ là 18 triệu. Một cuộc khảo sát trực tuyến có tên gọi là “Bạn có lo lắng về việc tìm kiếm một người bạn đời không?” đã tiến hành trên trang QQ.com, tiết lộ là 7.817 người trong tổng số 18.800 (chiếm 42%) được hỏi lo lắng rằng họ không thể lập gia đình. Rõ ràng vấn đề hôn nhân luôn ở trong tâm trí mọi người.

Những sức quyến rũ từ Việt Nam

Thế rồi, những lời đồn đại tồn tại trên không gian ảo đã dội trở lại và được thêm bớt, làm cho những người đàn ông Trung Quốc có ấn tượng sai lầm rằng Việt Nam đang liên tục ở trong tình trạng thay đổi, và rằng tỉ lệ giới tính nam nữ của nước này là ba người đàn ông thì có năm người phụ nữ. Những bài báo trên mạng miêu tả nước này như là một vùng đất trong cảnh khốn cùng, có những cô gái xinh đẹp ao ước có một cuộc sống ở Trung Quốc. Thêm nữa, là quảng cáo của các công ty môi giới hôn nhân phóng đại về việc đàn ông Trung Quốc độc thân ao ước một người vợ Việt Nam. Họ bảo đảm cô gái sẽ còn trinh, sẽ lấy bạn trong vòng ba tháng, và nếu như cô dâu của bạn bỏ trốn, họ cũng bảo đảm kiếm một cô khác thay thế.

Những chi tiết này được giải thích cặn kẽ trong các bài viết trên mạng trực tuyến. Một bài viết được đưa lên mạng Xici Hutong mô tả những cô gái Việt Nam tìm cách lấy người nước ngoài để thoát khỏi tình trạng nghèo đói ra sao. “Trong một chuyến đi của tôi tới Việt Nam, hướng dẫn viên người địa phương của chúng tôi, một cô gái Việt Nam 26 tuổi, đã bảo tôi rằng ước mơ của cô là lấy một người đàn ông Trung Quốc”, một anh chàng đã viết như vậy trong một bài báo. “Ở miền bắc Việt Nam, đàn ông có thể có vài vợ. Phụ nữ có vị trí rất thấp kém trong gia đình họ. Tất cả các cô gái xinh đẹp phải làm việc rất cực nhọc ngoài đồng cho tới già. Cho nên họ thực sự muốn lấy người Trung Quốc”.

Bài báo cũng khoác lác về chuyện Việt Nam phục vụ cho ngành du lịch của Trung Quốc ra sao. “Người dân Việt Nam biết Lãnh tụ Mao thích thịt lợn hầm, cho nên tất cả các nhà hàng lớn ở Việt Nam đều phục vụ món thịt lợn hầm”.

Cư dân mạng có tên là Hai Dao từ Dalian đã bình luận, “Là một thủy thủ, tôi đã tới Việt Nam nhiều lần. Xứ này rất nghèo khổ. Phụ nữ Việt Nam muốn lấy đàn ông Trung Quốc như là phụ nữ Trung Quốc muốn lấy người Mỹ. Khi tôi ở đó vào năm 2000, chỉ mất có 500 nhân dân tệ là cưới được một người phụ nữ Việt Nam”.

Những gì mà các cô gái Trung Quốc không có

Cuối cùng là các quảng cáo trên mạng đã thuyết phục họ là những điều kiện căn bản này đã sinh ra những người phụ nữ truyền thống, không phải tốn nhiều tiền để chăm sóc và có nét quyến rũ kín đáo. Da Hui Lang từ Quảng Châu nói là bản chất “dịu dàng và ngoan ngoãn” của các cô gái Việt Nam tỏ ra hấp dẫn. “Điều đó có giá trị hơn nhiều những cô gái Trung Quốc chỉ muốn có tiền thôi”.

Vấn đề tiền bạc và tài chính là vấn đề quan tâm nhất đối với những người ở độ tuổi từ 20 cho tới ngoài 30 tìm người lập gia đình ở Trung Quốc ngày nay, đặc biệt là ở Thượng Hải.

Công dân mạng tên Shen Me Mian Dai cũng nghĩ rằng quá khó để cưới được các cô gái Trung Quốc. “Các cô gái Trung Quốc đòi hỏi quá nhiều ở người đàn ông, và họ không còn coi trọng tiêu chuẩn làm việc cần cù và tốt bụng nữa. Cho nên đàn ông phải sang Việt Nam để tìm kiếm những người phụ nữ với các tiêu chuẩn này”.

Đặt tất cả những điều này lại với nhau, và câu chuyện cổ tích về người vợ Việt Nam hoàn hảo không chỉ được sinh ra, mà còn được nuôi dưỡng.


Hiệu đính: Ngọc Mai

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2010

* Hình minh họa chụp trên hai trang web quảng cáo lấy vợ Việt Nam.

Đăng trong Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | Tagged: , | 16 phản hồi »

474. Việt Nam: Hành hạ thể xác những con gấu

Đăng bởi anhbasam on 16/02/2010

GlobalPost

Việt Nam: Hành hạ thể xác những con gấu

“Các chủ trang trại” khắp vùng Nam Á thực hiện việc buôn bán đáng kinh tởm những túi mật gấu, thứ được định giá do chất mật đắng trong đó.

Joel Elliot – Viết riêng cho GlobalPost

Ngày 15-2-2010


HÀ NỘI, Việt Nam – Một con gấu ngựa cái trưởng thành, rõ ràng là bị tiêm thuốc mê, đang nhìn chòng chọc với cặp mắt lờ đờ từ bên trong “chiếc cũi chật chội” giam hãm nó – một cái chuồng quá nhỏ nên nó không thể đứng trên cả bốn chân, đành đứng trên hai chân sau.

Dù thế nào đi nữa thì nó cũng không làm được điều đó trong điều kiện khủng khiếp của mình.

Cứ hàng tháng, hàng tuần, hay thậm chí là hàng ngày, người chủ của nó đến tiêm thuốc cho nó, thông thường nhất là loại thuốc gây mê thú y (công thức C13H16CINO) – được các bác sĩ thú ý sử dụng một cách hợp pháp để gây mê cục bộ cho đối tượng nào đó, nhưng cũng được những kẻ hiếp dâm dùng một cách phi pháp với cùng mục đích – và đâm nó nhiều lần bằng một ống tiêm dài để tìm túi mật và hút dung dịch mật ra.

Các nhà hoạt động bảo vệ động vật cho biết sự phổ biến của trò đó, trong lúc những con gấu vừa nhai bàn chân mình vừa rên rỉ, đã gia tăng nhanh suốt cả thập niên này. Thế nhưng việc đột kích vào các trang trại để cứu lũ gấu, và cố gắng giáo dục công chúng, họ hy vọng sẽ hạn chế được hành động khai thác mật gấu ở các trang trại.

“Các chủ trại” khai thác mật đã mời chào dịch vụ rút mật ngay tại chỗ và bán với giá thấp hơn 2 đô la một centimet khối. Những người bào chế thuốc Bắc cổ truyền (thuốc Tàu) khẳng định rằng thành phần của nó có thể chữa khỏi một loạt các chứng bệnh, bao gồm bệnh trĩ và mù lòa.

Nhiều con gấu to bằng hoặc hơn một người đàn ông, mà khi sống trong điều kiện tự nhiên nó sẽ di chuyển hàng dặm mỗi ngày, giờ thì nó húc đầu vào những thanh chắn của chiếc lồng chật hẹp, hoặc gặm những thanh sắt, lắc lư từ bên này qua bên kia hay rống lên với những người tới thăm. Chúng bị rụng lông và răng, và khi đem so sánh với những con gấu được sống trong môi trường thuận lợi hơn thì dường như ở đây là loại gấu mắc chứng điên loạn.


Ngay cả những con gấu trong các trang trại lấy mật đó có vẻ không bị thương nhưng cũng không khỏe, và hầu hết các túi mật của chúng đã bị lấy đi sau khi được cứu thoát, theo lời  ông Tuân Bendixsen, Giám đốc Quỹ Động vật châu Á tại Việt Nam.

“Chúng tôi đã phát hiện ra rằng, với 80 hay 90% số gấu trong các trang trại, các túi mật của chúng không bị hủy hoại, nhưng đều trong tình trạng vô dụng,” ông Bendixsen cho biết. “Anh đâm nó quá nhiều lần trong cùng một vị trí, anh hủy hoại gan của nó, anh hủy hoại mật, và nó để lại vết sẹo”.

Ông Bendixsen nói đây là cuộc sống hàng ngày của khoảng 14.000 con gấu ngựa trên khắp Nam Á – gần một nửa số gấu loại này còn sót lại được tổ chức International Union for the Conservation of Nature liệt kê thuộc diện đang bị đe dọa. Hoạt động khai thác mật gấu là bất hợp pháp tại hầu hết các quốc gia, trong đó có Việt Nam. Thế nhưng nó vẫn tồn tại dai dẳng ở đây và Ấn Độ, Hàn Quốc, Trung Quốc, Lào và Cambodia, nơi mà các phòng khám Trung y dược có nhu cầu mạnh, và là nơi mà các giới chức địa phương hiếm khi thực thi luật pháp một cách nghiêm túc.

Các tổ chức nhân đạo như Animals Asia đang làm việc với chính phủ Việt Nam và Trung Quốc để cố gắng triệt tận gốc hoặc giảm bớt hoạt động khai thác mật gấu. Cho tới nay, tổ chức này cho biết họ đã cứu được 219 con gấu tại Trung Quốc và 48 con tại Việt Nam, đưa gấu Việt Nam tới một nơi nuôi dưỡng mới, rộng 12 hecta thuộc Vườn Quốc gia Tam Đảo, đầy đủ những thiết bị như vòng dây đu có treo bánh xe ở ngoài trời, đồ chơi bằng tre và một suối nước.

Vào thời điểm này, 18 con gấu mà tổ chức Animals Asia đã cứu được vài tuần trước gần Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn) và đã chuyển tới Hà Nội để chờ kiểm dịch, nơi chúng sẽ sinh sống cho tới khoảng đầu tháng ba. Thậm chí trong thời gian kiểm dịch, sự khác thường trong hành vi của chúng là đáng chú ý, bác sĩ thú y của Animals Asia, Kirsty Officer cho biết.

“Lần đầu tiên khi chúng tới đây, nhiều con không quen được với những người xung quanh [những người không phải đến để rút mật của chúng], cho nên chúng tấn công bất cứ ai tới gần”, ông Officer kể. “Nhưng trong vài tuần, chúng đã yên ổn ngồi trong chuồng của mình để đợi nhận một bữa ăn ngon lành”.

Song việc giải thoát đã trở nên quá muộn cho Raspberry, một con gấu đực trưởng thành, với những bộ phận trên cơ thể đầy những vết mưng mủ và sẹo, có nghĩa là gan và túi mật của nó đều bị sưng to. Các bác sĩ thú ý đã cố gắng cứu nó, những không có kết quả.

“Vùng bụng của Raspberry là một mớ bầy nhầy bị nhiễm trùng dẫn đến hoại tử”, bà Heather Bacon, một bác sĩ thú ý khác thuộc Animals Asia, cho biết. “Các bộ phận trên cơ thể nó rõ ràng là đã bị hoại tử. Vậy mà mật lẫn mủ trên cơ thể nó vẫn đang được hút ra để đem bán cho khách hàng.”

Vậy liệu có loại thuốc nào có giá trị chữa bệnh như thứ thuốc mà Trung y dược nhận là có khả năng chữa bệnh từ mật gấu?

Đúng và không đúng, ông Bendixsen nhận xét. Loại hoá chất có giá trị nhất trong mật gấu là loại UCDA, hay còn gọi là acid ursodeoxycholic, loại được sử dụng ở Hoa Kỳ và các nước khác để chữa trị một số bệnh về gan. Tuy nhiên, một lượng lớn các chất cũng có những thuộc tính tương tự, và chúng có sẵn (không cần phải lấy từ mật gấu: người dịch).

Các cuộc phỏng vấn những người bán hàng dược thảo trong khu buôn bán ở Hà Nội không thể kết luận được thực tế là liệu những cuộc vận động giáo dục công chúng có thành công trong việc giảm bớt nhu cầu hay không, khi những người buôn bán chỉ muốn mua bán trao đổi hoặc là muốn được thoát khỏi mấy tay nhà báo.

Animals Asia không có khả năng giải thoát tất cả 4.000 con gấu bị giam cầm tại Việt Nam, ông Bendixsen cho biết, nhưng các sở thú ở Mỹ thì hân hạnh được tiếp nhận chúng.

“Anh chỉ phải thuyết phục chính phủ Việt Nam thôi”, ông nói cùng với một nụ cười.


Hiệu đính: Ngọc Mai

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2010

Đăng trong Gia đình/Xã hội, Khoa học | Tagged: , , , | 5 phản hồi »