Đôi lời: Ngày 9-8-2006, “Phần cha” nặng khoảng 1.000 tấn của hòn Phụ Tử ở Kiên Giang đã ngã chìm xuống biển. Chỉ 5 ngày sau, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới “thăm và làm việc tại Kiên Giang”, rồi chỉ đạo: Khôi phục hòn Phụ Tử phải cố gắng giữ yếu tố tự nhiên.
Nhiều cuộc họp, hội thảo, bàn cãi, với “đoàn chuyên gia” của Bộ VH-TT vào khảo sát và những dự tính ngộ nghĩnh, được huy động từ “Việt kiều hảo tâm” cho tới cả chuyên gia nổi tiếng “dời … nhà, lấp … ruộng“, tạo cảm hứng cho BS múa … bàn phím chọc cười thiên hạ chút chơi.
May thay! Không rõ những lầm lẫn về giá trị văn hóa đã được thức tỉnh hay là cái tư duy chính trị nhuốm màu duy tâm đã được xoa dịu bằng lối thoát nào khác, hay là nhờ đầu óc thực tế lo tốn kém tiền của nhân dân, mà dự tính lớn lao, ồn ào trị giá ước tới 150 tỉ đồng đã nhanh chóng và lặng lẽ tắt ngấm. 
Lệ đá
- Uở, sao đi thị sát du lịch dzìa mà coi bộ buồn so dzậy sếp Phó Bí của em ?
- Lo thì đúng hơn Út Măng ạ … Thắng cảnh khắp nơi xuống cấp, “bê tông hóa” … Còn có cái núi đá Hòn Vợ Chồng giữa cánh đồng mênh mông là rõ đẹp, mọi người chen chúc xem, nhưng lại …
- Sếp lại hay lo nghĩ ảnh hưởng sức khỏe …
- … Tớ cứ nghĩ miên man suốt mấy ngày nay. Chuyện không phải là bình thường đâu. Chả là năm ngoái, chẳng hiểu do động đất thế nào mà cái Hòn Chồng nó lăn ra … “chết”, tức là đổ đánh ầm cái vỡ tan tành. Thế là tất cả các ban ngành vội vàng họp lại, bàn bạc không thiếu ý gì, mời cả nhiều đẽo đá gia tài danh, lại cả “Thần Đèn” nữa, xin trên chỉ đạo suốt mấy tháng trời. Cuối cùng ra cái “nghị quyết” là phải phục chế Hòn Chồng. Vừa “ngân sách”, vừa huy động toàn “Mạnh Thường Quân” khét tiếng, sử dụng công nghệ tiên tiến nhất, máy móc tinh vi nhập gấp từ tận Mỹ … tốn kém tới dăm tỷ. Nên mặc dù phải thêm thắt nhiều đá lấy các nơi về mà xong rồi là y hệt khi còn … “sống”.
- Chu cha, giỏi quá ta !
- Chưa xong đâu … Chỉ lạ là từ ngày Hòn Chồng nó “sống” lại thì tự dưng cái Hòn Vợ lại dở chứng …
- Nó lại muốn “chết” ?
- Không, nó … “khóc” mới quái chứ (lúc Chồng “chết” chả thèm “khóc”, giờ “sống” lại thì … Rõ cái giống đàn bà đỏng đảnh !) Tức là chả cứ giời mưa hay nắng đổ lửa, ở cái quãng “mắt” ấy, nước phun ra cứ gọi là chứa chan, nom rõ là … Được cái là từ đận í thì du khách tăng vọt, dê-đê-pê địa phương cũng vọt hẳn.
- Quá hay, phải dzui chớ sao sếp lại lo lắng dzậy ? Hay Sếp cũng bị “mê tín dị đoan” rồi ?
- Cậu đúng là cái loại “vô chính trị”, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện … tiền ! Nghe này. Người xem đông, lại nhiều người khóc lóc theo, là ảnh hưởng tình hình chính trị địa phương lắm … cậu hiểu chửa ? Kinh nhất là bọn nhà báo Tây cứ quay phim chụp ảnh lung tung. “Quan trên trông xuống, người ta trông vào”, ai biết là bà con khóc cái hòn đá. Họ lại tưởng là …
- Úi, da … da … sếp Phó Bí của em sâu sắc quá ta. Đúng là một “chánh trị gia” có cỡ. Nhưng mà “chính trị” quá hóa vô … í … là hóa không để ý tới “văn hóa” đó nghen. Còn em á, thì em hiểu cái lý do “bà vợ” đó khóc rồi, cả chuyện nhiều người khóc cũng dzậy. Nên giờ em thử đề xuất một sáng kiến, sếp coi được hông.
- Nói nhanh đi.
- Dạ … giờ ta xin thêm “ngân sách”, trên cái “Hòn Chồng phục chế” mình khắc cái biển thiệt nhỏ, đề là “Tượng Ngài Hòn Chồng”. Còn kế bên cái “tượng” đó thì mình xây cái nấm mồ, gom “xác ổng” còn dư mảnh nào thì đưa dzô đó. Trên cái mồ mình ghi là “Nơi đây yên nghỉ Ngài Hòn Chồng”. Dzậy là êm hết. “Bà vợ” sẽ hết “khóc”, mà du khách cũng vẫn đông mà không bị khóc nữa. Rồi các “Mạnh Thường Quân”, các nhà thầu, chánh quyền đều … dzui cả.
- Nghe cũng hoành tráng đáo để nhẩy, mà có vẻ “hút khách” nữa … Nhưng mà sao nó cứ lằng nhằng quá, tớ chưa hiểu cái “thâm ý” của cậu …
- Sếp ráng động não chút đi … “chánh trị gia” của em thông minh lắm mà. Nếu cần triệu tập họp các ban ngành lần nữa. Nhưng lần này thì khỏi mời mấy “đẽo đá gia”, mà nên mời mấy cha nội “khoa học xã hội và nhân văn” là rõ hết à.
- Thôi, … nhưng mà cũng vui rồi … vui rồi …
“Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi … rồi …
… Ái ân bây giờ là … hết khóc … lá là là lá lá là la …”
Ba Sàm
(Tạp chí Thế giới Văn hóa – số 36 – 21/9/2006)















